Memory

Kiếp người phù du

Đi lang thang trên mạng, tìm thấy một bài chia sẻ rất hay và sâu sắc từ trang Thiếu Nhi Thánh Thể, muốn chép lại toàn bộ bài chia sẻ đó ở đây để có dịp nào đó đọc lại.


Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi
Tháng 11 đang giữa mùa thu, nếu bạn ở châu Âu hay ở miền bắc Việt Nam, bạn sẽ cảm nghiệm được thu khi nhìn lá vàng rơi xuống khắp đường phố theo chiều gió. Lá vàng thu rơi xuống để rồi cây cối trơ trụi trong băng giá của tuyết lạnh khi đông sang (ở Châu Âu). Lá vàng thu rơi giữa tháng 11 – tháng cầu hồn tung bay như là điệu múa tử thi. Vâng, nhìn lá vàng thu rơi xuống, tôi tự nhiên nghĩ về thân phận mình, thân phận của bạn và thân phận chung của kiếp nhân sinh: sẽ có một ngày, có thể xa, có thể gần, thân xác chúng ta cũng sẽ chết và được chôn vào lòng đất. Vì đó là quy luật vạn vật trên trần gian này: không gì có thể vĩnh cửu như sách Giảng viên có nói:
Mọi chuyện đều có lúc,
Mọi việc đều có thời.
Một thời để sinh ra và một thời để chết đi” (Gv 3,1-2).
.
Vâng, đến như đền thờ Gierusalem sừng sững, kiên cố, luôn tượng trưng cho sự bất khuất và sự sống của cả dân tộc Do thái: Đền thờ còn, dân còn. Đền thờ mất, dân tan tác khắp nơi. Dưới gót chân chinh phạt của quân đội La Mã vào năm 70, đã trở thành bình địa: “Không còn hòn đá nào trên hòn đá nào” (Lc 21, 6). Sự phá hủy mà 40 năm trước biến cố ấy, Chúa Giêsu đã báo trước nhiều lần về sự bị phá hủy của Đền thờ mà một trong những lần tiên báo đó, Tin Mừng Luca 21, 5-19 đã ghi nhận lại.
.
Đền thờ kiên cố nguy nga, được xây dựng với sự nỗ lực của cả dân tộc, được bảo vệ với sức mạnh của toàn dân. Tưởng rằng sẽ tồn tại vĩnh cửu nhưng cũng có lúc bị thiêu hủy trong thời gian. Hình ảnh đền thờ Giêrusalem bị thiêu hủy mà Tin Mừng Luca thuật lại lời tiên báo của Chúa Giêsu và hình ảnh lá vàng rơi theo gió mà tôi và bạn đã thấy trong mùa thu, gợi cho chúng ta về kiếp người phù du nói riêng và thế gian sẽ tới hồi chung kết. Vâng, chúng ta đang sống trong một thế giới vô thường, tạm bợ, mọi sự đều thay đổi, mọi sự đều qua đi (x. 1 Cr 7,31b; 1 Ga 2,17).
.
Sẽ có một ngày, dù là người có quyền bính cao, đại tri thức hay người nông dân bình dị, cũng sẽ là một cái xác bất động, cái xác đó sẽ nằm trong lòng đất hay được thiêu đốt, đều sẽ trở về cát bụi: “sinh bởi cát bụi, trở về cát bụi”. Quả thật, kiếp nhân sinh trên trần gian là kiếp phù du tựa như hoa sớm nở chiều tàn mà Thánh vịnh đã nhấn mạnh : “Đời sống con người chóng qua như cỏ, như bông hoa nở trong cánh đồng, một cơn gió thoảng đủ làm nó biến đi, nơi nó mọc cũng không còn mang vết tích” (Tv 103,15-16).
.
Thân xác dù được trang sức cho đẹp, được chăm sóc sức khỏe bởi dịch vụ y tế cao cấp, cũng sẽ có ngày trở về bụi đất với hai bàn tay trắng. Như vàng ròng trang điểm Đền thánh, nhưng rồi Đền thờ cũng không thể đứng vững tồn tại trước sức mạnh chinh phạt của quân đội La Mã. Cuộc sống con người tựa phù du, đến rất nhanh rồi cũng đi rất nhanh, yếu ớt và mong manh… Sự sụp đổ của thành Giêrusalem mà Chúa Giêsu tiên báo trở nên hiện thực là hình bóng ngày thế tận của nhân gian nói chung, của con người nói riêng khi bước vào cõi chết. Rồi đây, sẽ chẳng còn thứ gì tồn tại. Thời gian sẽ hủy diệt tất cả. : Sự sống, sắc đẹp, sức lực, sung sướng… của cuộc đời này đều mỏng dòn và ngắn ngủi. Mọi sự đều tiến về cái chết, dù nhanh hay chậm và riêng biệt với cái chết của bản thân, hay chung với ngày cuối cùng của thế trần.
.
Tôi ra đi vào cõi chết, tôi sẽ mang theo được gì? Đó cũng là tâm tình của nhạc sĩ Phạm Duy đại diện cho tâm sự con người khi tự hoỉ : “Những Gì Sẽ Đem Theo Về Cõi Chết”: “Một mai đây tôi sẽ chết. Trên đường về nơi cõi hết. Tôi sẽ đem theo với tôi những gì đây?”. Ông nhìn nhận chẳng mang theo được gì cả. Tất cả đều phải bỏ lại: danh vọng, tiền bạc, ước mơ, phú quý giàu sang…
…Kiếp phù du trông thấy mà đau
Trăm năm còn có gì đâu,
Chẳng qua một nấm cổ khâu xanh rì!…
(Cung oán ngâm khúc, Nguyễn Gia Thiều)
.
Nếu đời người phù du, ra đi hai bàn tay trắng, cuộc sống quả là nặng nề, là bể khổ, lại với “Đời Bỗng Phù Du” làm tâm tư của con người bi quan:
…Tôi như giòng sông cạn
Cuốn quanh đời mệt nhoài,
Cuốn theo giòng nghiệt ngã.
Buồn rơi theo năm tháng,
Úa trên lưng tháng ngày.
Tôi mang hồn cỏ dại
Ngu ngơ tự hỏi lòng,
Bỗng một ngày thiên thu
Bỗng một đời phù du” (Từ Công Phụng)
.
Xem ra đời phù du làm cho con người thật thất vọng khi sống trên cõi đời này. Ra đi với hai bàn tay trắng, sẽ đưa đẩy tôi và bạn sống với ý nghĩ: thu vén cho thật nhiều, và hưởng thụ bất tận, vì đời người vắn vỏi, chết rồi có mang được gì đi đâu… Chính ý nghĩ đó đưa chúng ta vào những trạng thái vô độ. Sự phù du của cuộc sống làm cho chúng ta sống vội:
Nhanh lên chứ, vội vàng lên đi chứ
… Mau với chứ! Thời gian không đứng đợi
(Giục Giã , Xuân Diệu).
.
Sống nhanh hưởng thụ vội vã bởi vì chúng ta muốn làm được tất cả những gì mà mình muốn. Chúng ta mang cảm giác là mình sẽ chết nay mai nên sống hưởng thụ vội vã bao nhiêu có thể, khiến cho cuộc sống trở nên vội vàng, cuống quýt, muốn tận hưởng cuộc đời ngắn ngủi của mình vì :
Thà một phút huy hoàng rồi chợt tối,
Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm…
(Giục Giã , Xuân Diệu),
.
Bất chấp tất cả lợi hại của bản thân, bất chấp sự tồn tại của người bên cạnh vì cuộc sống của riêng tôi là đủ.
Tuy đời con người là phù du, nhưng sự phù du đó có thể biến hóa thành cõi hằng sống nếu con người theo đường Chúa Kitô chỉ dạy. Vâng, bởi chính lời Chúa Giêsu đang vang vọng bên kiếp sống phù du của con người: “Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống” (Ga 11, 25). Cho nên thánh Gioan đã khẳng định: “Thế gian đang qua đi cùng với những dục vọng của nó. Chỉ những ai thi hành ý muốn của Thiên Chúa mới tồn tại mãi mãi” (1 Ga 2,17). Chỉ nơi Thiên Chúa mới là những gì vĩnh cửu mới tồn tại lâu dài!
.
Lá thu rơi xuống trơ trụi lá cành, không còn sức sống trong băng giá của mùa đông. Nhưng đến xuân sang, tất cả đều trổ bông với một sức sống mới. Đó là sự tồn tại sự sống thực vật mà Thiên Chúa đã đặt trong thiên nhiên. Con người cũng sẽ Phục sinh, nở hoa khi theo bước chân của Đức Kitô trên cõi đời phù du này. Cho nên từng bước đường trong cõi kiếp nhân sinh phù du này, tôi sẽ tâm niệm và sống: “Con hướng về Chúa như đất khô mong nước nguồn, như tuần phiên mong trời sáng, như con thơ mong mẹ hiền. Con hướng về Chúa như hừng đông mong mặt trời, như nai kia mong về suối, như chiến tranh mong hòa bình”. Vâng, cho nên ngay “Từ bình minh con kêu lên Chúa và ban đêm con nhớ đến Người”. Lúc bước vào bao trăn trở, khổ đau của cuộc đời: “Khi hồn con u hoài thất vọng, Chúa nên nguồn an vui tuyệt đối”. Khi phải tranh đấu với bản thân, với cuộc sống thì “Chúa nên nguồn sức mạnh”. Khi vượt qua đêm tối của cuộc đời, Ngài “nên nguồn ánh sáng”.
.
Chính vì thế dù sống trong kiếp phù du hiện taị tôi mặc tâm tình cuả thánh Phaolô : « Chúng ta có sống là sống cho Chúa », và khi ra đi « có chết cũng là chết cho Chúa ». Cho nên tôi luôn an bình và xác tín : « Vậy, dù sống, dù chết, chúng ta vẫn thuộc về Chúa » ( Rm 14, 8 )
.
Vâng, dù sống kiếp phù du và đang đi vào cõi chết, mong rằng chúng ta vẫn luôn vui tươi và hy vọng vì :
Chúa ơi, mai này khi đời con xế bóng, Chúa nên nguồn phúc trên Thiên Đàng…
(Con hướng về Chúa, Nguyên Kha)


Có thể lấy lời bài hát Bụi Tro của nhạc sĩ Ngọc Kôn để thay lời kết cho bài viết trên.

Xin hãy nhớ rằng thân ta chính là bụi tro. Người ơi hãy nhớ thân ta chính là bụi đất. Một cơn phong trần qua đi bóng ta trên đời . Vì là bụi tro ngày sau sẽ về tro bụi.
– Đẹp như hoa mùa xuân thì sớm nở cũng tối tàn. Bền như lầu đài xây có ngày cũng sẽ chuyển lay . Xinh tươi là mấy người , kiêu sa là mấy ngày , hư không sớm muộn cũng hoàn hư không.
– Giàu sang có là bao thì có ngày cũng biến tàn. Quyền năng chi là bao có ngày cũng sẽ dần tan . Cao sang là mấy tầng , vinh quang là mấy lần , hơn nhau rốt cuộc sang hèn như nhau.
– Tài năng đến là bao thì có ngày cũng sẽ tàn. Hồng nhan có là bao sớm muộn cũng sẽ tàn mau. Khôn ngoan là mấy ngày , duyên kia là mấy đời , tay không sớm muộn cũng về tay không.
– Trở về đi người ơi về với nguồn cứu cánh con người. Về với Chuá từ nhân vững bền kiên tín ngàn năm. Ăn năn mọi lỗi lầm , không e ngại thất vọng , keo sơn Chuá hằng nhân từ yêu thương.
– Trở về đi người ơi dòng sông nào không ra biển rộng . Về với Chúa là CHA tháng ngày luôn đón chờ ta. Bao dung ai sánh bằng , yêu thương thì bất tận , canh thâu Chuá hằng gánh chịu thương đau.

Advertisements
Standard