Literature

Thơ và cuộc đời con người

Bài học quét lá

Thơ: Diệu Nhân


Vâng lời thầy con đi quét lá,
Lá vàng rơi lả tả khắp nơi.
Lá khô rơi như kiếp một con người,
Giờ phút cuối là về cùng cát bụi….

Con vừa quét sạch một góc sân,
Quay trở lại đã thấy đầy lá rụng.
Con hỏi nếu gió đừng rung động,
Thì lá kia hẳn còn ở trên cành.

Một kiếp người cũng thế quá mong manh,
Một hơi thở nếu đi rồi không đến nữa.
Tạ ơn thầy đã cho con bài học nhỏ,
Mà thâm sâu như một triết lý không cùng.

Con ra về lòng luống những bâng khuân,
Lá và con cũng trong vòng sanh diệt.
Lá vừa sinh đã có mầm huỷ diệt,
Con vừa sinh đã hẹn có ngày đi.

Một làn gió đâu có sức mạnh gì,
Mà lá rơi không thể nào cưỡng lại.
Hơi thở con như làn gió ấy,
Nếu không về thì con sẽ đi đâu?.

Đã lâu rồi con vẫn lặn hụp chìm sâu,
Trong mải mê con đi tìm sự nghiệp.
Con vẫn ước có căn nhà rộng đẹp,
Con vẫn mơ con cái học thành tài.
Con vẫn mong vẫn đợi một ngày mai,
Lũ con cháu trở nên người thành đạt.

Con vẫn chưa có gì cho con hết,
Làm hành trang khi cất bước lên đường.
Tạ ơn thầy đã cho con chút tư lương,
Là bài học quét lá vàng rơi rụng.

Lá và con có chung cùng số phận,
Đi về đâu? là do con chọn lấy con đường.

Lô Sơn

Tô Đông Pha

Khói tỏa Lô Sơn, sóng Chiết Giang
Khi chưa đến đó luống mơ màng
Đến rồi, hóa cũng không gì lạ
Khói toả Lô Sơn, sóng Chiết Giang.

Chào Nguyên Xuân

Bùi Giáng

Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau
Tóc xanh dù có phai màu
Thì cây xanh vẫn cùng nhau hẹn rằng.

Xin chào nhau giữa lúc này
Có ngàn năm đứng ngó cây cối và
Có trời mây xuống lân la
Bên bờ nước có bóng ta bên người

Xin chào nhau giữa bàn tay
Có năm ngón nhỏ phơi bày bóng con
Thưa rằng những ngón thon thon
Chào nhau một bận sẽ còn nhớ nhau

Xin chào nhau giữa làn môi
Có hồng tàn lệ khóc đời chửa cam
Thưa rằng bạc mệnh xin kham
Giờ vui bất tuyệt xin làm cỏ cây

Xin chào nhau giữa bụi đầy
Nhìn xa có bóng áng mây nghiêng đầu

Hỏi rằng: người ở quê đâu?
Thưa rằng: tôi ở rất lâu quê nhà
Hỏi rằng: từ bước chân ra
Vì sao thấy gió đàn xa dặm dài?
Thưa rằng: nói nữa là sai
Mùa xuân đang đợi bước ai đi vào
Hỏi rằng: đất trích chiêm bao
Sá gì ngẫu nhĩ mà chào đón nhau
Thưa rằng: ly biệt mai sau
Là trùng ngộ giữa hương màu Nguyên Xuân
.

 

Vâng lời Thầy con đi quét lá,

Lá vàng rơi lả tả khắp nơi.

Lá khô rơi như kiếp một con người,

Giờ phút cuối là về cùng cát bụi…

Con vừa quét sạch một gốc cây,

Quay trở lại đã thấy đầy lá rụng,

Con hỏi: nếu như gió đừng rung động,

Thì lá kia hẳn còn ở trên cành.

Một kiếp người cũng thế quá mong manh,

Một hơi thở nếu đi rồi không đến nữa!

Tạ ơn Thầy cho con bài học nhỏ,

Mà thâm sâu như một triết lý không cùng.

Con ra về lòng luống những bâng khuâng,

Lá và con cũng trong vòng sanh diệt.

Lá vừa sinh đã có mầm hủy diệt,

Con vừa sinh đã có hẹn ngày đi.

Một làn gió đâu có sức mạnh gì,

Mà lá rơi không thể nào cưỡng lại.

Hơi thở con như làn gió ấy,

Nếu không về thì con sẽ đi đâu?

Đã lâu rồi con vẫn lặn hụp chìm sâu,

Trong mê mãi con đi tìm sự nghiệp:

Con vẫn ước có căn nhà rộng đẹp,

Con vẫn mơ con cái học thành tài,

Con vẫn mong, vẫn đợi một ngày mai,

Lũ con cháu trở nên người thành đạt.

Con vẫn chưa có gì cho con hết,

Làm hành trang khi cất bước lên đường.

Tạ ơn Thầy đã cho con chút tư lương,

Là bài học quét lá vàng rơi rụng.

Lá và con cũng có cùng số phận,

Đi về đâu là do con chọn lấy con đường.

Advertisements
Standard