Literature

The game you play show the way you are

Cách đây 2 năm, mình đã post truyện ngắn này trên blog 360. Hôm nay, kiểm tra hộp mail, tình cờ đọc lại nội dung cuộc “tranh cãi” giữa mình và một người bạn, trong đó có nhắc đến truyện ngắn này. Nhận thấy 2 năm qua, bản thân đã thay đổi khá nhiều, đã cố gắng để không còn “quá hời hợt” trong cuộc sống như cách đây 2 năm, luôn muốn “rõ ràng” trong mọi vấn đề, và quan trọng là luôn biết “dừng lại” khi cần thiết. Tuy nhiên, khi đọc lại truyện ngắn này thì cảm giác vẫn giống như cách đây 2 năm khi đọc nó lần đầu tiên … Có 2 điều gây ấn tượng trong câu chuyện này: thứ nhất, đó là câu nói “The game you play show the way you are”. Thứ 2, đôi lúc trong cuộc sống, bạn phải đứng giữa hai lựa chọn: thay đổi hoặc không thay đổi, và với bất kỳ quyết định nào, bạn cũng sẽ phải “hy sinh” thứ gì đó quý giá …

Chơi cờ vây

Tác giả: Nhã Đoan

– Chị này! Sao chị quyết tâm học cờ vây nhỉ?
– Vì chị muốn đánh thắng một người!
– Chị yêu người ấy, đúng không?
An im lặng. Lẽ ra không nên trả lời câu hỏi thứ nhất của Nam.
– Con gái luôn luôn thế! Chị cũng không ngoại lệ, chị muốn chứng tỏ gì? Muốn rằng anh ta sẽ nhìn chị bằng con mắt khác: À, hóa ra An cũng giỏi phết? Tiếc quá, sao mình lại chia tay An? Có phải chị muốn thế không?
– Chị muốn đánh với anh ấy một lần, thế thôi!
– Rồi sau đó thì sao?
– Chị cũng chưa nghĩ tới.
Ngày hôm qua anh đã nói chia tay. Không phải là nói thẳng, nhưng cái kiểu: mình đừng gặp nhau nhé, anh muốn được một mình. Thật ra chỉ là một cách nói khác của chia tay thôi. Cô hụt hẫng. Giá mà cô biết được khuôn mặt của mình lúc đó như thế nào. Chỉ biết khi xe anh đã đi khuất, cô mới giật mình nhớ ra rằng mình còn phải đi vào nhà.
Một đêm thức trắng với suy nghĩ làm thế nào để được gặp anh. Cái thời gian anh đưa ra sẽ là mãi mãi nếu như cô không làm gì. Cách duy nhất khiến cô có thể gặp anh là học chơi cờ vây. Anh đam mê nó như người ta nghiện game online. Anh luôn luôn có mặt trên KGS từ khoảng tối đến sáng, cô biết rõ điều đó. Cô theo dõi từng trận đấu của anh, anh lên hay xuống kyu, anh đánh với ai. Hơn thế nữa, cô âm thầm lập ra kế hoạch luyện game cho mình.
Nam là người đầu tiên cô nghĩ tới có thể giúp cô luyện cờ vây. Thi thoảng Nam có gặp anh trên hội cờ nhưng Nam không biết anh là người cô yêu. Điều này thuận lợi cho kế hoạch của cô, và hơn thế nữa, trình độ của Nam hơn hẳn anh. Cô chăm chỉ luyện tập từ ngày này qua ngày khác. Những buổi tập đàn được thay thế bằng việc học joseki và đánh thử trên KGS. Ban đầu nick của cô là 25kyu. Cô nhìn thấy nick anh sáng lên trên KGS: 5kyu. Để đánh với anh, cô còn phải luyện tập nhiều.
– Chị đã đọc cuốn sách về “bài tập sống chết” em đưa hôm qua chưa?
– Đọc rồi, hiểu sơ sơ thôi.
– Hôm nay, em sẽ đánh với chị. Chị không cần đánh thắng em, chỉ cần chị áp dụng các bài tập đã học như joseki, fuseki cho đúng là được.
Bàn cờ được bày ra. Theo luật, Nam chấp An chín quân cờ. Cô đi trước. Cô đánh đúng như những gì đã học từ Nam, cô giành đất ở góc và chỉ lo làm sao có thật nhiều đất. Cô không thích đánh nhau. Khi Nam tấn công, cô chỉ đỡ mà không hề phản công lại. Nam bao vây cô, tranh chấp và cuối cùng lấy hết tất cả những gì cô chiếm từ lúc khai cuộc đến giờ. Cô đầu hàng.
– Chị biết không? Có câu nói là: “The game you play show the way you are”. Để đánh nhau được với anh ấy, chị phải mạnh mẽ và quyết liệt hơn nữa trong cách đánh. Trong tình yêu cũng vậy, đôi khi cũng cần phải có sự dứt khoát. Nam chỉ nói thế, rồi đi. Nam đi học ở cái đất nước xa tít tận châu Phi. Bây giờ chỉ còn một mình An tự mày mò và tự tìm cách quyết liệt với chính bản thân cô. An không ẩn mình dưới cái nick nam tính cũ nữa. Cô tạo một nick mang tên mình và bắt đầu đánh thật sự. Không còn kiểu vừa đánh vừa học với Nam như trước, giờ đây An rèn cho mình lối đánh cờ tấn công. Cô bắt đối thủ phải resign chứ không bao giờ đợi đến tàn cuộc. Vẫn là cô học theo lối đánh của Nam.
Số lần anh vào KGS xem cô đánh tỉ lệ với số kyu của cô tăng lên. Đôi khi anh đưa ra những lời nhận xét: hay thật, có tiến bộ đấy. Nhưng cô vẫn phớt lờ.
– Này, anh thật sự ngạc nhiên đấy! Em luyện cờ hồi nào vậy? Đánh với anh một ván nhé!
Tin nhắn của anh nhấp nháy trên màn hình chứng tỏ anh đang chờ câu trả lời của cô. Bàn cờ được mở ra, anh cầm quân trắng và không chấp. Theo luật, cô đi trước. Cô khai cuộc bằng nước cờ lưng lửng để người ta không hiểu cô muốn gì, giành đất hay đánh nhau. Anh chậm rãi đi, dồn quân của cô về phía góc để bao vây. Mục tiêu của anh là chiếm lấy trung nguyên. Cô phản công bằng đúng cách Nam đã dạy. Anh không thuộc nhiều joseki như cô nên thất bại liên tiếp từng đám quân.
– Anh resign đi!
– Anh chưa thua đâu, đánh đến tàn cuộc đi!
– Vô ích thôi, anh không còn cứu vãn tình thế được nữa. Review cờ, cô chỉ cho anh thấy anh đã đi sai ở nước cờ nào. Đây là điều cô chờ đợi mấy tháng qua, nhưng khi nó đến cô lại không có cảm xúc gì đặc biệt lắm. Việc cô đánh thắng anh đã làm xôn xao hội cờ. Người ta mời cô tham gia giải đấu toàn thành mà không cần qua bất kỳ cuộc tuyển lựa nào.
– Mấy ngày nay hội cờ xôn xao về em, em làm mọi người thật bất ngờ!
– Em đã từng chơi cờ vây vì hi vọng sẽ gặp anh đấy, nhưng bây giờ gặp anh em thấy lý do ngày trước của mình thật ngốc!
– Em khác nhiều lắm! Em không hề có cách nói chuyện thẳng như thế này bao giờ!
– Ừ, nhiều lúc em cảm thấy mình không còn là mình nữa.
Dĩ nhiên An không còn nghĩ tới anh nữa. Cô mơ hồ mình đang chạy theo một cái gì đó vô hình. Không phải theo bản năng, không phải vì ai mà vì thói quen. Những nước cờ cô đi, dù sắc sảo nhưng không làm cô hài lòng. Thư của Nam gửi về: “Chị biết tại sao chị cảm thấy trống rỗng khi đặt một quân cờ xuống bàn không? Vì nước cờ đó không phải của chị, đó là của em”.

Advertisements
Standard