Memory

Trái đất thì nhỏ mà thành phố lại quá rộng

Lâu rồi mới đọc lại mục truyện ngắn 1200 chữ trên báo tuổi trẻ. Tuần này đăng truyện “Người ngồi chờ sương mù“.

Gã quay lại, điềm nhiên như mọi sự đã được sắp đặt và chuẩn bị sẵn, gã kéo ghế cho nàng, giọng nói như giấu một tiếng cười: “Trái đất thì nhỏ mà thành phố lại quá rộng. Bao lâu rồi chúng ta chưa gặp nhau?”.

Không hiểu khi yêu một người, người ta chọn tiếng nói của con tim hay lý trí ?!

Advertisements
Standard