Memory

Cuối cùng thì Moyes đã ra đi. Điều khó chịu nhất đối với 1 người hâm mộ là khi đến Manu, việc đầu tiên ông làm lại là đẩy những người đã cống hiến rất nhiều cho Manu ra đường. Bây giờ thì Giggs lên thay. Tình cảnh này làm mình nhớ lại Chelsea 1997, Gullit khi đó vừa là cầu thủ kiêm luôn huấn luyện viên, vừa xỏ giầy ra sân vừa chỉ đạo. Đến giờ mình vẫn còn cảm giác Chelsea lúc đó không khác gì một gánh xiếc. Hy vọng Giggs sẽ không nóng máu xỏ giầy ra sân!

Cuốn tiểu thuyết Suối nguồn của Ayn Rand đã nằm trên kệ sách mình chắc phải đến 5 năm, nhưng chưa một lần dám mở ra đọc vì nó dày quá. Gần đây đã bắt đầu đọc nó, dù hơi bị đứt quãng. Mẫu người cá tính khó chịu như Roark hình như mình đã gặp.

Have you ever watched kids on a merry-go-round,
or listened to rain slapping the ground?

Ever followed a butterfly’s erratic flight,
or gazed at the sun fading into the night?

You better slow down, don’t dance so fast,
time is short, the music won’t last.

song_cham
Do you run through each day on the fly,
when you ask “How are you?”, do you hear the reply?

When the day is done, do you lie in your bed,
with the next hundred chores running through your head?

You better slow down, don’t dance so fast,
time is short, the music won’t last.

Ever told your child, we’ll do it tomorrow,
and in your haste, not see his sorrow?

Ever lost touch, let a friendship die,
’cause you never had time to call and say hi?

You better slow down, don’t dance so fast,
time is short, the music won’t last.

When you run so fast to get somewhere,
you miss half the fun of getting there.

When you worry and hurry through your day,
it’s like an unopened gift thrown away.

Life isn’t a race, so take it slower,
hear the music before your song is over.

Bài thơ Slow dance này thấy trong quyển The 4-hour work week.

Advertisements
Standard