Memory

tomorrow is never promised

Tháng 3 không “yên lặng” lắm sắp qua! Mất nguyên đêm ngồi viết cái mail dài hơn 1 trang A4 bằng tiếng Việt cho sếp (luật công ty không cho sử dụng tiếng Việt trong giao tiếp mail, nhưng lười nên liều)! Vài ngày sau, sếp to hơn (không phải người Việt) đòi mang vấn đề ra thảo luận, thế là lại mất 1 đêm nữa ngồi dịch cái mail kia , vẫn liều nhưng hết dám lười!

2 tuần trước đưa ba đi mổ, cũng gần chục ca mổ khác trong buổi sáng. Phải trong hoàn cảnh đó mới cảm nhận được hết sự bồn chồn lo lắng của những người thân chờ bên ngoài phòng mổ. Lại nhớ đến bài viết Cảm ơn đời…

Today, love a little deeper, laugh a little harder, hold the ones you love a little tighter. Because tomorrow is never promised.

Advertisements
Standard