Memory

– Điểm khó nhất để thuyết phục khách hàng chịu chi hàng chục triệu đồng cho bộ trang phục là gì?

– Để bán được một món đồ dưới 2 triệu, bạn phải bán thứ khách hàng cần. Để bán một sản phẩm 20 triệu, bạn phải bán cái mà họ chưa biết mình cần, nhưng thực sự muốn có. Nghĩa là ngày hôm nay họ chưa có nhu cầu, cho đến khi mình đưa ra sản phẩm ấy, và họ cảm thấy thật sự cần thiết để có. Khi ấy mới có thể bán được sản phẩm trên 20 triệu đồng.

Cách mà bạn làm thương hiệu cũng như vậy. Tất cả những gì họ cần, họ đã có rồi. Để họ mua thêm một sản phẩm nào đó, nó phải hợp túi tiền, hợp lý, hoặc tôn vinh được giá trị khách hàng. Để mua một món đắt hơn những gì họ suy nghĩ, thì họ phải thấy nó đặc biệt. Mình cũng cần phải có độ tinh tế như thế.

Bạn có thể bỏ nhiều tiền mua một căn nhà và đợi nó lên giá. Nhưng khi bạn mua một chiếc đầm, bước ra khỏi cửa hàng là nó mất giá, cũng không thể mặc quá 3 lần. Bởi vậy, sự đầu tư vào một thương hiệu xa xỉ, cần một số tiền lớn hơn rất nhiều những cái khác.

Khi làm thương hiệu đồ xa xỉ, không phải chỉ bán sản phẩm, mà mình bán cả cuộc sống, câu chuyện đằng sau sản phẩm ấy, thương hiệu đó. Bạn phải kể câu chuyện đủ thuyết phục, rằng diện chiếc đầm đó là niềm tự hào, trân trọng một thương hiệu thì người ta mới bỏ nhiều tiền đến thế.

Bên cạnh đó, cũng có thể bán theo thương hiệu của một nhà thiết kế. Nhưng hôm nay bạn có thể bán được, ngày mai nhà thiết kế không còn ở đó thì họ không đến nữa.

Nguồn: Phương My – “Phụ nữ mặc đồ của tôi là người giàu nhất nhì bữa tiệc”. Câu trả lời của bạn này hay ghê!

Advertisements
Standard
Memory

Cụ bà Kane Tanaka, sống tại thành phố Fukuoka của Nhật Bản, đã được Sách Kỷ lục thế giới Guinness công nhận là người cao tuổi nhất thế giới hiện nay, với 116 tuổi.

Ở tuổi 116, cụ bà Tanaka lựa chọn lối sống lành mạnh, học toán và chơi cờ hàng ngày.

Thông báo ngày 9/3 của Guinness cho biết cụ bà Kane Tanaka sinh ngày 2/1/1903, cùng năm mà hai anh em nhà Wright người Mỹ thử nghiệm thành công chuyến bay đầu tiên trong lịch sử nhân loại.

Bà hiện sinh sống tại một nhà dưỡng lão ở Fukuoka và duy trì lối sống lành mạnh cũng như trí tuệ minh mẫn.

Mỗi ngày, bà Tanaka thức dậy vào 6 giờ, sau đó học toán và luyện tập thư pháp vào buổi chiều. Trò giải trí yêu thích của bà là cờ Othello và bà thường xuyên “hạ gục” cả các nhân viên của viện dưỡng lão trong trò chơi yêu thích của mình.

Khi được hỏi về thời khắc hạnh phúc nhất trong cuộc đời, bà đã cho biết: “Chính là thời điểm hiện tại.

Nguồn: tuoitre.vn

Standard
Memory

Có 1 anh nghiện ngập, nhiều tật xấu như trộm cắp, gây hấn mọi người. Một buổi nằm ngủ, anh mơ thấy mình giống như đã là một linh hồn, đang lơ lửng đó quan sát thi thể anh đã chết nằm yên một chỗ, rất xác xơ. Anh thấy rất sợ! Rồi 1 giọng nói bắt anh phải xám hối, thay đổi. Vậy là mấy hôm sau, anh ghé vào một nhà dòng nữ gần đó, xin vô làm mọi công việc phụ giúp nhà dòng từ sáng sớm đến tối khuya, mà không nhận bất kỳ thù lao nào. Anh hầu như không bỏ công việc của mình một ngày nào. Đây là chuyện có thật! Mình nhớ đến chuyện này, vì thường bản thân sẽ không chịu thay đổi chỉ đến khi có 1 sự kiện nào đó ảnh hưởng to lớn đến bản thân, mà nhiều khi là quá trễ. Câu chuyện là một bài học. 40 ngày mùa Chay đã bắt đầu từ thứ Tư Lễ Tro! Khôn ngoan là mấy ngày, duyên kia là mấy đời, tay không sớm muộn cũng về tay không…

Standard

Thành quả của vợ trong quá trình đợi em ra đời. Ai vô nhà cũng khen cái góc này hết, rau thì cũng đã thu hoạch được vài lần. Sắp tới dự định sẽ thêm vài giàn leo. Sáng sớm lên đây chăm cái vườn cảm giác rất đã, không khí lại trong lành. Hy vọng 1 tháng tới diện mạo sẽ tiếp tục thay đổi theo hướng mở rộng loại rau trồng, thêm vài cây to cho bóng.

Sau một ngày đi làm, quay về nhà được nghe tiếng ọ ẹ nói chuyện của em với chăm cái vườn cho mẹ em là hạnh phúc nhất rồi (Ngoại nói mình giờ giống ông già! vì thấy hay chăm cái vườn)

Memory
Image
Memory

Xin hãy nhớ rằng thân ta chính là bụi tro, người ơi hãy nhớ thân ta chính là bụi đất. Một cơn phong trần qua đi bóng ta trên đời, vì là bụi tro ngày sau sẽ về tro bụi.

Thứ tư Lễ tro 2019

Standard
Memory

Use that big brain of yours to think your way out. Look for a new angle!…

Có cảm giác có 1 câu hỏi <<Tôi là ai?>> lẩn vẩn trong đầu, nhưng không hẳn chính xác là câu hỏi đó, kiểu như nằm lửng lửng giữa <<Tôi là ai?>> và <<Tôi có thể làm được (phải trên mức “tốt”) những gì?>>. Lôi lại quyển Vì sao họ thành công ra đọc, kiếm lại 1 vài nhân vật trong đó mình rất ngưỡng mộ, quãng đường họ đi qua, hay cá tính của họ, kiểu người như Robert Mondavi. Đọc lại vẫn thấy lôi cuốn, nhưng chưa tìm ra lời giải đáp! Đọc một số bài viết kiểu như Tinh hoa đất rừng Đà Lạt trong từng tách cà phê (Tuoitre.vn), hay Người đàn ông chuyên chế tác sa bàn về chiến tranh (vnexpress.net), có lẽ gần với thứ mình ngưỡng mộ, chắc xuất phát từ đam mê thật sự. Tạo sự đam mê trong những thứ mình đang làm hằng ngày vs. chọn làm những gì mình cảm thấy có đam mê, nên là vế nào?

Em của tui được đúng tháng rồi. Dạo này em rất hóng chuyện, ai nói gì em cũng chu cái mỏ lên, lâu lâu lại é 1 tiếng như thể muốn trả lời lại. Đêm em ngủ đều hơn, chỉ có ban ngày là hơi khó ngủ, nhưng ai cũng khen như vậy là dễ rồi. Sáng nằm kế bên canh em ngủ, ngủ quên lúc nào không hay, mơ thấy em vừa đi học mẫu giáo về, đang chạy nhảy tung tăng trong nhà. Tỉnh lại thấy em của ngày hôm nay đang cựa quậy vì hình như mới giật mình.

Standard
Memory

20/2/2019

Hôm nay bạn ấy được bác Hảo về rửa tội tại nhà, nhân tiện bác làm phép nhà mới luôn. Và bạn ấy đã khóc trong suốt buổi rửa tội vì đòi bú mà mẹ không thể cho bú, vì đang làm nghi thức. Mọi người thì cứ nghĩ do trời nực nên em quấy, mà không biết lý do thực sự phía sau. Cũng may ông Hảo không có gì bất ngờ khi mà em cứ khóc suốt khi ông làm các nghi thức, ông chỉ bảo con nít phải vậy thôi. Em là Teresa Phạm Tuệ Khải An, lấy theo tên Thánh của mẹ.

Ai đến cũng thích lên sân thượng xem, vì gió rất mát & vì vườn rau xanh của mẹ, trái khổ qua đã bắt đầu ra nhiều.

Standard