Memory

Cuối tuần

IMG_2727

Cứ cuối tuần là chở bà bầu về nhà. Không khí ngoại thành đỡ ngột ngạt hơn, nhiều không gian hơn, và đồ ăn cũng nhiều hơn & tươi hơn.

Ngồi xem chương trình đường mòn Camino De Santiago, thấy rất nhiều cái hay & việc bản thân tự tạo ra động lực (ví dụ chinh phục những đoạn đường hành hương) sẽ làm cuộc sống thêm nhiều trải nghiệm, hoàn toàn không phải là vấn đề của đích đến, mà đôi khi sẽ tạo ra thêm những khởi đầu mới.

Advertisements
Standard
Memory

Xem The Magnificent Seven vài lần, cuối tuần rảnh ngồi xem lại. Rất thích nhân vật Sam – thợ săn tiền thưởng. Nhưng kết thúc phim có vẻ hơi buồn, quá nhiều người tốt chết!

Mình nhớ nhất là đoạn khi Sam vừa kết thúc một phi vụ, và đang trên đường rời khỏi thị trấn, thì Emma cố gắng tiếp cận Sam để nhờ ông trả thù cho chồng & thị trấn của cô. Lúc đầu ông không có vẻ gì là sẽ nhận vụ này, và ông hỏi Emma liệu cô có bao nhiêu tiền, vì trông cô không giàu có gì. Emma lấy ra một túi tiền nhỏ, và nói đó là tất cả những gì mà cô có. Sam im lặng 1 lúc, và trả lời đại ý là trong cuộc đời ông, ông đã nhận được rất nhiều, nhưng không phải là “tất cả”. Và ông nhận lời Emma! Những phi vụ trước, người ta có thể đã trả công cho ông rất nhiều, nhưng với ông chưa ai dám trả bằng “tất cả” những gì họ có, như Emma.

Còn đúng 1 cái cuối tuần ở VN trước khi bay. Vậy là để bà bầu ở nhà một mình.

Don’t need to much talking, without saying anything > mình luôn thích câu này.

Standard
Memory

Mai là company trip nên không khí trong cty có vẻ sôi động hơn, mọi người dành thời gian bàn kế hoạch cho ngày mai, còn mình ngồi ôm cái task gần tuần mà rặn không được mấy dòng code, không một ý tưởng gì trong đầu, kể cả là vét cạn đi nữa thì cũng chả buồn code. Đến cả meeting bàn về 2 project mới với DH người Ấn đang ở VN cũng cúp luôn. Đùng cái cuối ngày nghe tin cuối năm qua Ấn vài tháng, sh!t. Những ngày không thể nào lười hơn. Giờ chỉ muốn được ngủ mấy ngày rồi sau đó ra sao thì tính tiếp.

Thấy mọi người sửa soạn đi chơi, nhớ ra lâu lắm rồi không đụng vô cái máy pentax, giờ chắc cũng mốc luôn rồi không chừng. Chuyến đi Đức tháng sau quyết tâm vác nó đi theo, rồi để dành tiền kiếm một cái nhỏ gọn hơn mang đi đâu cũng tiện, đang nhắm đến dòng Ricoh GR.

Ngày xưa rất mê mấy câu sau, giờ đọc lại vẫn vậy.

Chàng ta ấn hai tay vào đáy túi, 
– Túi rỗng không, mà lòng cũng rỗng không
Lê gót mòn trên đá, ngửng đầu trông 
Những ảo tượng vô hình cho kẻ khác. 
Cơn gió thổi. Lá vàng rơi lác đác, 
Cùng rơi theo loạt nước đọng trên cành. 
Những cây khô đã chết cả mầu xanh. 
Trong giây phút lạnh lùng tê tái ấy. 

Standard
Memory

3 project trước đều có dịp qua Stuttgart. Project thứ 4 trong năm thứ 4 ở Bosch, lại có cơ hội đặt chân đến Châu Âu, chỉ có khác thành phố lần này làm việc là Schwieberdingen, không phải Stuttgart như những lần trước. Một lần nữa có dịp sống mùa Đông ở Châu Âu, nhưng chưa lần nào thấy tuyết.

Xem một chương trình truyền hình, người dẫn chương trình hỏi đứa bé khoảng 5, 6 tuổi Ước mơ của con là gì?, thằng bé tự tin trả lời không đắn đo sau này nó muốn là một nhà thiết kế xe hơi, vì nó rất mê xe, và còn kể ra tên một loạt các dòng siêu xe. Hình ảnh của nó ăn vào đầu mình mấy ngày liền. Khi còn nhỏ (cỡ nó bây giờ), ước mơ của mình sau này lớn lên là gì? và rồi sau hơn 30 năm, giờ đây ước mơ đó thế nào rồi? Hồi con nít, vì hầu như chưa có gì trong đầu, đã mơ là mơ, không có mơ nhỏ hay mơ lớn; nhưng khi lớn lên, trải qua quá nhiều chuyện, rồi nhiều thứ nhồi nhét vào đầu, giấc mơ lại bị phân loại, cũng vậy mà teo nhỏ lại!

Cách đây vài tuần, có người bạn gửi cho 1 bài viết đọc lúc rảnh. Đọc mấy câu trong bài viết, thấy cũng nên thay đổi cách ứng xử với mọi việc trong cuộc sống. Nếu như cái mình mong muốn và cái thực tế đối diện không khớp với nhau, gồng mình cố gắng phản ứng lại nhiều khi chỉ tốn thời gian & thêm bế tắc. Que será, será! Nhưng có một điều không bao giờ thay đổi, mình sẽ vẫn sống theo những gì đã lấy làm thước đo cho bản thân trước giờ – chỉ nên là trắng hoặc đen, không có sự tồn tại của xám.

Mọi chuyện dù lớn dù nhỏ, dẫu vui hay buồn, 10 năm sau nhìn lại cũng chỉ là một câu chuyện mà thôi. Người gặp gỡ dù chân tình hay giả dối, dù yêu thương hay lợi dụng, 10 năm sau nhìn lại cũng chỉ là một cái tên mà thôi. Thì thôi…

Hai chữ thì thôi này chắc không dễ.

Standard
Memory

Chưa biết đạo lý của đời sống, sao lại thắc mắc về cái chết

Bài viết sau mình tình cờ đọc một lần, không nhớ hết từng chi tiết, nhưng nhớ mang máng được những gì tác giả muốn nói. Sau đó cố gắng tìm lại bài viết này để đọc lại thêm lần nữa, nhưng mất vài ngày mới ra. Note lại trên đây, rất đáng để đọc đi đọc lại. Câu mình thích nhất từ tác giả, <<chỉ khi đối diện với cái chết, khi đứng trên ranh giới giữa sự sống và cái chết, người ta mới nhìn lại đời người là gì, ý nghĩa nhân sinh đích thực là chi?>>. Như vậy có phải là quá trễ không?

Trí tuệ trước sự sống và cái chết

Có lẽ tôi là bác sĩ Đài Loan đã từng nhìn thấy người chết nhiều nhất, vậy nên rất thích hợp để bàn luận về vấn đề sinh tử. Hãy để tôi bắt đầu nói từ “Diệp Khắc Mạc” – Oxy hóa máu bằng màng ngoài cơ thể (ECMO).

Có một người nông dân chạy đến bệnh viện Kì Mỹ Liễu Doanh, nói muốn được gặp bác sĩ Diệp. Người ở phòng cấp cứu nói, không có đâu, chỗ chúng tôi đây không có bác sĩ nào họ Diệp cả. Người nông dân nọ vẫn khẳng định chắc nịch tên bác sĩ ấy là Diệp Khắc Mạc (ECMO).

Diệp Khắc Mạc thật ra không phải là bác sĩ nào cả, nó chỉ là một phương pháp trị liệu. Vận hành của nó cũng rất đơn giản, chính là dẫn máu từ trong tĩnh mạch ra, trải qua một cái bơm huyết dịch (trái tim nhân tạo), rồi lại thông qua một thiết bị tạo ô-xy (buồng phổi nhân tạo), đưa vào cơ thể. Nó được dùng để thay thế chức năng tạm thời của phổi, tim.

ECMO chính là một máy chủ làm trái tim nhân tạo, bên cạnh là một buồng phổi nhân tạo, đưa máu trở về. Xác thực là có những trường hợp vô cùng thành công.

Một vũ công trong nhóm múa của Châu Kiệt Luân, một ngày nọ bị viêm cơ tim đột ngột, tim không còn đập nữa. Lúc đó, con mắt của cô ấy mở to nhìn trừng trừng vào màn ảnh. Tín hiệu trên màn hình toàn bộ đều là một đường thẳng băng cả. Nhưng 9 ngày sau, cô ấy đã tiến hành cấy ghép tim và phổi. Chưa đến 1 tháng, đã có thể trở về tiếp tục nhảy múa rồi. Tất cả là nhờ ECMO.

Trong các tài liệu y khoa, thời gian hồi sức tim phổi dài nhất, còn có thể được cứu sống trở lại chính là trường hợp này. Mỗi lần nhìn lại tôi đều nói đây là thần tích của y học hiện đại. Một người đã trải qua hồi sức tim phổi trong 4 giờ đồng hồ, liên tục 9 ngày tim hoàn toàn không còn hoạt động mà vẫn có thể được cứu sống lại!

Lại có một thanh niên 26 tuổi, uống say rồi đi bơi, bị sặc nước đến viêm phổi nghiêm trọng (gọi là triệu chứng hô hấp cấp tính). Toàn bộ lá phổi của anh đều trắng xoá hết cả, không còn khả năng hô hấp. Anh ta đã điều trị ECMO trong 117 ngày. Trong khoảng thời gian gần 1 tháng, lượng khí thông phổi của anh ta chỉ không đến 100cc. Nhưng rồi cuối cùng anh vẫn dần dần hồi phục trở lại.

Điều này quả thật quá thần kỳ. Vậy nên, dưới sự đồn thổi của giới truyền thông, ECMO ở Đài Loan đã trở nên nổi tiếng như vậy, cũng xác thực là có một vài trường hợp rất thành công. Nhưng các kênh truyền thông chỉ đưa tin về những trường hợp thành công chứ không đả động gì đến những ca thất bại.

Thân là một bác sĩ, chứng kiến những ca thành công đương nhiên rất vui mừng, nhưng cũng không thể quên đi những ca thất bại. Nó thật sự ám ảnh tôi. Từng có một đứa trẻ vừa mới chào đời được nửa tháng đã mắc phải bệnh tim bẩm sinh. Sau khi phẫu thuật tim, sự sống hoàn toàn nhờ vào máy trợ tim phổi, vậy nên đã lắp đặt ECMO. Nhưng không đến 3 ngày sau, chân của bé đã chuyển sang màu đen.

Lúc này, bác sĩ phải đối mặt với một lựa chọn đau lòng, hoặc phải cưa mất hai chân của bé rồi tiếp tục cứu chữa với cơ hội thấp, hoặc là chấm dứt điều trị tránh tổn thất, đau đớn. Đây chính là áp lực rất lớn, khiến bạn vô cùng khó xử, tiến thoái lưỡng nan.

Lại có một cậu bé 7 tuổi, mắc viêm phổi, ung thư máu khuẩn cầu đôi, khiến hô hấp vô cùng khó khăn, lại xuất hiện bệnh biến chứng, tứ chi đều đã chuyển sang màu đen.

Là một bác sĩ, bạn phải đối mặt với sự lựa chọn khủng khiếp này. Nếu muốn cứu bé, thì bạn phải cưa bỏ tứ chi, còn như không cứu, thì cần phải tháo các thiết bị đi. Nhưng đôi mắt long lanh của bé vẫn ngước nhìn bạn, ý thức vẫn còn rõ ràng, biết xin nước uống. Ai nỡ đành lòng chấm dứt cơ hội sinh tồn của sinh linh bé nhỏ ấy đây?

Mọi người hãy thử nghĩ xem, trong thời khắc sinh tử, khi bệnh nhân thần trí vẫn rõ ràng, tôi làm sao nói được với họ rằng: “Cậu bé này, nếu như cậu muốn sống tiếp, chúng tôi cần phải cắt bỏ tứ chi của cậu, hoặc là thôi, cậu không cần sống tiếp nữa“. Bạn làm sao có thể nói chuyện sống chết này với một cậu bé 7 tuổi đây?

Ngoài 30 tuổi, tôi được làm chủ nhiệm, cảm thấy y học rất lợi hại, cái gì cũng đều có thể giải quyết. Sau khi tôi hơn 40 tuổi, thường có những ca lắp đặt ECMO thất bại, người nhà bệnh nhân hỏi tôi: “Tại sao người khác thì cứu sống được, còn người nhà chúng tôi lại không thể cứu sống?“. Tôi không biết phải trả lời thế nào. Tại sao tứ chi của người bệnh lại chuyển sang màu đen? Nếu tôi biết được thì đã có thể tránh được rồi, nhưng tôi thật sự không hiểu gì cả.

Khi ngoài 50 tuổi, cuối cùng tôi cũng đã nghĩ thông suốt. Bác sĩ là người chứ không phải là Thần, chỉ có thể tận hết sức lực, chỉ vậy mà thôi. Dù cho y học phát triển đến mức nào thì vẫn là có giới hạn. Với khoa học kỹ thuật hiện tại, không có tim, phổi, thận người ta vẫn có thể sống được, nhưng lẽ nào cứ đeo bên mình đống máy móc như vậy mà sống cả đời sao?

Trời đất có Xuân, Hạ, Thu, Đông, cây cỏ mùa Xuân thì đâm chồi, nẩy lộc, mùa Hạ thì kết quả, ra hoa, mùa Thu bắt đầu thay vỏ, vàng lá, đến khi Đông về thì trút lá xạc xào, cành khô, thân nứt. Người làm vườn có cách nào thay đổi được loại quy luật ấy hay không? Họ chỉ có thể tận sức chăm sóc vun trồng để những bông hoa kia khi nở rộ trông đẹp đẽ hơn, sống được thời gian dài lâu hơn mà thôi.

Một bác sĩ có cách nào thay đổi được quy luật “Sinh – Lão – Bệnh – Tử” hay không? Điều này thực sự khó vô cùng. Bác sĩ chỉ là khiến cho người bệnh đang ở giữa vòng tuần hoàn “Sinh – Lão – Bệnh – Tử” ấy mà sống được dễ dàng hơn một chút, chỉ vậy mà thôi. Bác sĩ chỉ là người làm vườn trong vườn hoa của sinh mệnh, anh ta liệu có thể làm được gì khi đứng nhìn những cái cây đã khô héo, khi đối mặt với cái chết đây?

Một ngày nọ, trong lúc tôi đi thăm bệnh nhân, tôi đột nhiên hiểu ra đạo lý này. Kết cục của đời người chỉ có hai loại mà thôi: Cắm ống thở hay là không cắm ống thở. Nhưng rồi sau tất cả vẫn đều là cái chết.

Nếu có người hỏi tôi: “Cái chết là gì?”. Đáp án của tôi là: Làm thế nào mới được coi là sống đây?.

Bởi vì con người nhất định đều sẽ chết, vậy nên cái chết không phải là mục đích của đời người. Đời người, trái lại chính là một quá trình. Chúng ta trong quá trình này không ngừng theo đuổi một điều gì đó, đây chính là đời người. Và tôi nói: “Tất cả những thứ người ta theo đuổi, vinh hoa phú quý của đời người chẳng qua chỉ là một đống rác bỏ đi”.

Có một lần, tôi mời thầy giáo đã nghỉ hưu của mình và lớp trưởng cùng đi dùng cơm.

Ba người chúng tôi lên lầu hai của một nhà hàng Pháp có tên Sheraton, kết quả đã tiêu hết 26.000 Đài tệ (gần 20 triệu đồng), bình quân mỗi người là 9.000 Đài tệ (6,7 triệu đồng). Khi nhìn thấy hóa đơn, mặt mày tôi tái mét: “Sao lại đắt đến vậy chứ!”. Tôi chưa từng đến dùng bữa ở nơi nào đắt đỏ như vậy cả, chỉ là chọn đại mấy món, cũng không hiểu đã dùng món gì mà mất đến 26.000 Đài tệ.

Cả ngày hôm ấy và hôm sau, tôi đã không ngừng suy nghĩ về chuyện này. Bữa cơm đã tiêu tốn của tôi mất 9.000 Đài tệ, so với một suất cơm bình dân ở bệnh viện ngày thường tôi vẫn ăn thật chẳng khác nhau chút nào. Dù là cao lương mỹ vị, dù là gan rồng, tuỷ phượng, ăn vào dạ dày rồi lại phải bài tiết ra ngoài. Vinh hoa, phú quý của đời người cũng thế, tranh đoạt cả đời, gom góp một kiếp, chết rồi lại chẳng thể mang theo.

Tư tưởng Nho gia ảnh hưởng rất mạnh mẽ ở Á Đông nhưng đối với vấn đề sự sống – cái chết, họ cũng chỉ bàn đến một mức độ rất bề mặt. “Luận Ngữ” viết: “Vị tri sinh, yên tri tử” (chưa biết đạo lý của đời sống, sao lại thắc mắc về cái chết); hoặc như Khổng Tử cũng nói: “Triêu văn Đạo, tịch khả tử” (sáng nghe đạo, chiều chết cũng yên lòng). Nói tóm lại chính là không thích luận đàm về sống chết.

Còn cá nhân tôi thì luôn nghĩ về cái gọi là “trải nghiệm cận tử”. Chỉ khi đối diện với cái chết, khi đứng trên ranh giới giữa sự sống và cái chết, người ta mới lại nhìn thấu được đời người là gì, ý nghĩa nhân sinh đích thực là chi?

Con người cuối cùng rồi sẽ phải chết, đời người chẳng qua chỉ là một quá trình theo đuổi và tìm kiếm ý nghĩa của nhân sinh. Mà ý nghĩa nhân sinh đó đôi khi không thể dễ mà nhìn ra. Trên con đường trở về với giá trị gốc của mình, người ta sẽ phải đi qua biết bao thống khổ, bơi qua một bể khổ vô bờ. Nghĩ lại thì kiếp sống này thật quá ư mông lung, nhân sinh này chính xác chỉ là giấc mộng.

Tôi xin dùng câu nói dưới đây làm lời kết cho bài thuyết trình hôm nay: Điều khó khăn nhất không phải là đối mặt với thất bại và sự đả kích, mà là khi phải hứng chịu những sự đả kích, dày vò, ta không hề đánh mất đi nhiệt tình đối với cuộc đời này”.

Nguồn: Internet

Standard
Memory

Gia tài là chiếc bị Người mang trên vai,
Hành trang đi vào đời là tập Kinh Thánh.
Chỗ đất đứng là nhà và tấm đá thô gối đầu,
Người lữ khách phong trần bình an bước đi.

8.8.2018, Thánh Đa Minh

Standard
Memory

Hồi nhỏ đi học thường được thầy cô giao cho một chức vụ gì đó trong lớp, nhưng không bao giờ là chức lớp trưởng vì hồi đó phá hơn giờ nhiều. Năm lớp 8, cô chủ nhiệm phá lệ cho làm lớp trưởng; cũng chỉ đến hết học kỳ đầu là cô phải tổ chức biểu quyết bầu lại vì lúc đó xách động mấy đứa nam trong lớp cúp cầu dao trường khi trời mưa. Trong buổi biểu quyết, cô hỏi trong lớp ai vẫn ủng hộ lớp trưởng thì giơ tay lên, và rất ít.

Tan học dắt xe ra khỏi cổng trường, có một bạn cùng lớp đứng đợi sẵn. Bạn nói thôi đừng buồn nữa (thật ra lúc đó đang hậm hực hơn là buồn), & lúc cô hỏi thì bạn ấy rất muốn giơ tay nhưng vì ngại nên đã không giơ; nhưng sẽ luôn ủng hộ. Sau này va vấp nhiều chuyện, mới nhận ra khi gần như tất cả quay lưng lại với mình, chỉ cần một người hiểu và ủng hộ mình dù là trong im lặng thôi cũng giá trị biết chừng nào. Khi quyết định làm một việc gì quan trọng, thái độ phản ứng của nhiều người sẽ không quá to tát nếu so với sự im lặng của một người, người thật sự hiểu.

Standard