Memory

Những điều vĩ đại phi thường đều xuất phát từ những hành động tốt đẹp nhỏ bé cả mà thôi. Và nhất định, phải giữ lòng tin vào những điều tử tế có tồn tại. (trong Đến Nhật Bản học về cuộc đời)

Advertisements
Standard

Đọc được 1 khúc trong phần giới thiệu của một quyển sách, thấy hay nên note lại.

Chúng ta đến thế giới này, tựu trung chỉ có hai việc lớn: sanh và tử. Một việc đã hoàn thành, chỉ còn lại một thôi, nên không cần phải gấp! Bởi vì đời người cũng chỉ gói gọn trong ba ngày: Ngày hôm qua như nước chảy mây bay, qua rồi không thể trở lại; ngày hôm nay dù đang ở đây nhưng cũng từng bước lùi vào quá khứ; và ngày mai sẽ đến nhưng rồi cũng sẽ qua đi. Và chúng ta, những con người bằng xương bằng thịt sẽ khó tránh khỏi những lúc sức cùng lực kiệt. Một trái tim nhỏ bé yếu đuối, sẽ có khi cảm thấy thương tổn đau lòng. Cuộc sống cũng giống như bầu trời, không thể lúc nào cũng trong lành để bạn vui thích, mà đôi khi sẽ u ám khiến bạn phiền muộn. Cuộc sống cũng không thể tặng mãi cho bạn những điều may mắn và hạnh phúc, có lúc nó sẽ bắt bạn nếm đủ những cay đắng-ngọt-bùi. Vì thế hãy mở lòng mình ra, tập nếp sống thứ tha, bước qua những người và những việc khiến bản thân phiền muộn, bạn sẽ thấy mình đang đứng ở trên cao và nhìn ra xa tận cuối chân trời.

IMGP5446

Hạt giống gieo xuống cuối cùng cũng phải có ngày gặt quả…

 

Memory

Cuối năm ngồi tính lại sổ đời

Image
Memory

Cơn gió thổi… lá bàng rơi lác đác.
Cùng rơi theo loạt nước đọng trên cành
Những cây khô đã chết cả màu xanh
Trong giây phút lạnh lùng tê tái ấy…
Thế Lữ

Ở ngoài có lẽ gió thổi mạnh hơn vì tôi nghe tiếng lá bàng rụng trên đường mau hơn.

– Gió lên… gió nữa lên.

Tiếng nói của một đứa bé và tiếng cười giòn tiếp theo luôn làm tôi ngạc nhiên. Tôi viết nốt một đoạn rồi chạy ra cửa sổ nhìn xuống, nhưng không nom rõ, chỉ thấy bóng chấn song và bóng người tôi in trên đường nhựa.

Tôi vội tắt đèn trong phòng đi.

Trên đường khô ráo, tôi ngạc nhiên không thấy một chiếc lá rụng nào. Tôi vẫn biết có những người đi nhặt lá khô đem về bán lấy tiền. Họ chờ đợi rồi hôm nào lá đã chín, lại có gió to, họ đem rổ, đem thúng, lũ bảy lũ ba chia nhau các phố tới tấp quét lượm. Ban ngày tôi đã nhiều lần ngắm cảnh tượng đó. Nhưng tôi không ngờ đâu, đêm khuya lạnh, họ ngồi ở ngoài gió để chờ nhặt từng cái lá một. Tôi cũng đứng yên lặng ở cửa sổ đợi cơn gió đến.

Lại có tiếng lúc nãy nói:

– Ngồi sau gốc cây nầy khuất gió đỡ lạnh.

Một tiếng khác trả lời:

– Lạnh chả làm gió, làm gì có gió lúc nầy.

– Khi nào có gió thì lạnh ghê.

– Chuyện! Không có gió thì lá đã không rụng…

Yên lặng một lúc lâu, rồi có tiếng tức bực.

– Mãi không có gió.

Ở phía sau một gốc bàng, một cái bóng chạy. Tôi nhìn kỹ mới biết đó là một đứa bé, vào trạc mười tuổi, đầu nó chích một cái khăn đỏ phủ kín hai bên má: áo nó rách để hở cả hai vai. Một ít lá rụng ở cuối phố. Đứa bé chạy vội lại. Một con bé, ở sau gốc bàng khác cũng chạy, rồi hai chị em – tôi đoán là hai chị em – chạy lăng quăng đuổi những lá bàng mà gió thổi lăn trên đường.

Một cơn gió mạnh nổi lên. Lá rụng ồn ào, một lát đã đầy đường:

– Mau lên chị ơi… Nhặt cả hai tay chị ạ.

– Tao bảo mầy đem chổi đi, mầy lại bỏ quên, thằng nỡm. Tao đã biết trước là đêm nay có gió to. Mầy chẳng nghe tao bao giờ, thằng nỡm.

Tôi mĩm cười vì sao chị lại không mang chổi đi. Tôi mĩm cười vì thấy con bé mắng một cách thông thạo lắm. Lúc mắng nó lại tỏ ra vẻ người lớn đã biết mắng em, dạy em rồi.

Đứa bé không để ý đến tới chị nó, vừa nhặt vừa reo:

– Gió lên…lạy trời gió lên nữa.

Chúng vẫn nhặt không ngừng tay, lá vẫn rụng không ngớt; nhiều khi vì màu áo lẫn với màu đường, tôi không nom rõ người, chỉ thấy cái bóng đen lăng quăng. Chúng chạy vụt ra xa rồi lại quay vòng trở lại, có khi đương chạy về một phía bỗng nhiên đứng dừng. Một đám lá rơi lỏa toả trên người chúng, khiến chúng ngập ngừng bối rối không biết quay nhặt phía nào.

– Lạnh quá!

– Chạy mau lên cho ấm…thằng nỡm.

Thấy chị mắng em luôn mồm là thằng nỡm. Tôi mĩm cười đoán có lẽ đứa bé tên là thằng Nỡm chăng. Tôi tự nhiên cũng thấy vui với chúng, mặc dầu trời rét, tôi cũng như chúng mong mỏi gió thổi thật mạnh. Mỗi lần cơn gió tới làm rụng lá, là một lần tôi hồi hộp và sung sướng một cách thành thực.

Nhưng chỉ gió được có một lúc rồi lạnh hẳn. Thỉnh thoảng còn thưa thớt một hai chiếc lá rơi. Lá trên đường chúng nhặt đã hết.

– Em được tám bó.

– Tao được năm bó. Tại mầy tranh hết của tao, thằng ranh con.

Tôi lại mĩm cười vui vẻ vì thằng nỡm lại đặt ra thằng ranh con.

Rồi chúng lại về ngồi chỗ cũ, mỗi đứa một gốc bàng, cho “khuất gió”, khuất những cơn gió làm chúng rét run mà chúng vẫn mong nổi lên.

Tôi quay trở vào, bật đèn rồi lại ngồi vào bàn giấy viết tiếp, trong lòng tự nhiên thấy đỡ chán nản. Ở ngoài, thỉnh thoảng lại có tiếng đứa bé:

– Gió lên… lạy trời gió lên.

Trời sáng rõ lúc nào tôi không để ý. Ánh nắng lấp lánh trên những lá bàng bóng như sơn son. Tôi nhìn xuống đường. Hai đứa bé còn đứng đó, đương buộc mấy gánh lá bàng nhặt được đêm qua. Chúng vui vẻ, nhưng tôi không thể dựa theo nét mặt chúng mà đoán được chừng ấy lá là nhiều hay ít.

Một người đi qua nhìn gánh lá bàng nói:

– Lá bàng nầy sưởi ấm lắm đấy.

Tôi quay lại nhìn lên bàn, suốt đêm tôi viết được lèo tèo vài trang giấy, lại dập dập xoá xoá gần nửa. Tôi thất vọng.

Đối với tôi, những cơn gió tôi chờ đón đã có nổi lên, đã khiến tôi đêm qua lạnh cả tâm hồn, nhưng lá bàng nhặt được không là bao. Lại không biết có ấm được lòng ai ở xa không?

Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy,
Nghìn năm chưa dễ đã ai quên…
Đôi bạn – Nhất Linh
Standard

IMG_1697-2

12.12 – sinh nhật của một người rất đặc biệt.

Giáng sinh càng đến gần, cảm nhận bản thân là khoảng thời gian này lúc nào không khí  cũng sẽ trong lành hơn, nhất là vào những buổi sáng sớm; làm cho việc con người ta chấp nhận những gì diễn ra xung quanh dễ dàng hơn và đương nhiên là cả việc dậy trễ hơn! Trùng hợp đọc sách đến đoạn này …hoặc một đêm mang đèn ra ban công, máy giặt trở thành một cái bàn, pha ít chuhai, đọc chậm rãi một quyển sách, nhìn những ánh đèn lấp lánh, gió như hơi thở của núi, ngát xanh trong lành... Mình luôn thích 2 chữ “trong lành”!

Còn nhiều việc cần ngồi lại lên kế hoạch & thực hiện trong những ngày cuối năm & đầu năm tới.

Ngồi ăn khuya, nghe được câu này trong 1 bộ phim đang xem, Tôi chơi để thắng, còn anh chơi để chứng tỏ bản thân. Điều quan trọng nhất không phải là mục tiêu của cuộc chơi là gì sao!

Memory

12.12

Image

IMG_1619

IMG_1627

Đồ chơi mới & quyển sách dày quá chưa đọc xong. Tất cả đều liên quan đến nước Nhật. Tuyết bắt đầu rơi trên blog, không khí Noel năm nay có vẻ về muộn hơn mọi năm.

Memory
Image
Memory

Ngồi ăn cơm tối nghe ba mẹ kể chuyện về một bạn trẻ trong giáo xứ vừa mất vì ung thư, rồi rủ nhau sáng sớm mai sẽ đi dự lễ an táng bạn. Mẹ hỏi sau lễ có đi đưa bạn ra nghĩa trang luôn không vì sợ trễ việc, ba nói sẽ đi, bởi triệu người quen có mấy người thân, khi lìa trần có mấy người đưa. Đơ người nhận ra dù nghe bài hát của nhạc sĩ VTA nhiều lần, nhưng đến khi tình cờ nghe ba nói mới thật sự hiểu ý 2 câu đó, dù chỉ là 2 câu rất đơn giản! Vậy là trước giờ chẳng phải đã chỉ nghe nửa vời?

Một trong những lối sống mà mình rất ngưỡng mộ & đang tìm hiểu đó là Hygge của các nước Bắc Âu. Định nhờ bạn mang về giùm quyển The Little Book of Hygge: Danish Secrets to Happy Living trên amazon mà không kịp. <<Người Bắc Âu sống rất điềm tĩnh và tin tưởng vào bản thân. Họ luôn có triết lý vững vàng và rất ít bị lung lay bởi những yếu tố ngoại cảnh. “So sánh bản thân với người khác sẽ không giúp bạn trở nên hạnh phúc hơn. Chúng ta thường có xu hướng so sánh cuộc sống của mình với những hình mẫu hoàn hảo trong xã hội. Tuy nhiên, những so sánh này thường chỉ làm gia tăng sự bất hạnh của chúng ta. Hãy dừng việc đo đếm thành công của người khác lại và vui mừng với những gì bạn đang có”>>

Standard
Memory

Sáng đi làm thấy xuất hiện 2 đại ca này trong chậu cây trong phòng. Nhìn thì có vẻ có giá trị dinh dưỡng cao…

D85DCEE9-6C39-4B28-81C6-78EC4B825CC8

Dạo này đang tập trung vào 2 thứ: quyển sách Nhân tố Enzyme của Hiromi Shinya & áp dụng phương pháp Pomodoro.

Lâu rồi mới lật lại quyển Những gì đã qua đừng nghĩ lại quá nhiều ra xem, thấy mấy câu sau miệng lại … cười.

Có một ngày anh bỗng hỏi em ra sao
Em thế nào từ ngày mình dừng lại.
Em mỉm cười và nhẹ nhàng đáp trả
Em ổn anh ơi và cũng đẹp lên nhiều.

Standard