Memory

Trước giờ mẹ không thích bệnh viện vậy mà đêm nay chịu đi cấp cứu là biết huyết áp lên cao thế nào. Đã là lần thứ 2 trong hơn 6 tháng qua đêm ở bệnh viện! Vậy mà dù khó chịu thế nào, cũng không quên nhắc mình đã nhờ tiệm làm xong món đồ mà sáng trước khi đi làm mình nhờ mẹ hỏi giúp. Bởi vậy lúc nào cũng phải cảm tạ Cha & cảm ơn trời!

2h sáng ngồi đợi, đọc được bài thơ trong Ai nói tuổi trẻ không thể lầm lỡ ~ Ai nói tuổi trẻ không thể lầm lỡ. Thà để rơi nước mắt, đừng cúi đầu. Hãy trân trọng những gì đang có, những gì đang nắm giữ trong tay…

Góc bàn làm việc trong những ngày này, hộp trà dứa mua ở Hội An uống đúng 1 lần, không còn thấy mùi thơm của dứa trong trà đâu nữa!

IMG_0535

Standard

newborn-baby

Lâu lắm rồi trong nhà mới lại vang tiếng con nít! Vậy là sắp tới không còn thói quen mở nhạc to mỗi khi đi làm về, không đi lại ồn ào trong nhà…

Các trẻ em có khả năng cười và khóc: Vài đứa khi chúng ta bế chúng trên tay, chúng cười; vài đứa khác khi trông thấy tôi mặc áo trắng, chúng tin rằng tôi là bác sĩ đến chích ngừa cho chúng và chúng khóc… nhưng một cách tự phát! Các trẻ em là thế: chúng cười và khóc,  là hai điều mà nơi chúng ta là người lớn thường bị “chặn đứng”, chúng ta không có khả năng… Biết bao nhiêu lần nụ cuời của chúng ta trở thành một nụ cười bằng giấy, không có sự sống, một nụ cười không sống động, cả một nụ cười giả tạo, bằng rơm nữa. Các trẻ em cười một cách hồn nhiên và khóc một cách hồn nhiên.

Điều này luôn luôn tùy thuộc con tim. Và thường khi con tim của chúng ta bị “chặn lại” và mất đi khả năng cười, khóc này. Và khi đó trẻ em có thể dậy cho chúng ta lại biết cười và biết khóc. Và chính chúng ta, chúng ta phải tự hỏi: tôi có cười một cách hồn nhiên không, với sự tươi mát, với tình yêu thương và nụ cuời của tôi có giả tạo không? Tôi có còn khóc không, hay tôi đã mất đi khả năng khóc rồi? Đó là hai câu hỏi rất nhân bản mà trẻ em dậy cho chúng ta.

Vì tất cả những lý do đó Chúa Giêsu mời gọi các môn đệ Ngài “trở nên như trẻ em”, vì Nước Thiên Chúa thuộc về những ai giống như chúng” (x. Mt 18,3; Mc 10,14).

(Trích: Trẻ em là một món quà và sự giàu có lớn cho nhân loại và cho Giáo hội)

Memory

The jewel of the sky is the sun, the jewel of the house is the child

Image
Memory

Năm ngoái khám sức khỏe về thấy huyết áp cao, ngày hôm sau đã thấy phụ huynh nhà mình mang về một cái máy đo huyết áp, và mỗi sáng trước khi đi làm lại bắt ngồi đo để kiểm tra!

Năm nay khám sức khỏe xong, huyết áp vẫn cao. Ngày hôm sau, bên cạnh việc mang luôn cái máy đo huyết áp vào phòng mình, phụ huynh nhà mình đặt dùm luôn lịch hẹn với bác sĩ chuyên khoa tim mạch vì thấy bận đi làm cả tuần, và tiện thể giấu luôn hũ muối tôm!

Hôm nay đi làm về, đã thấy cái máy lạnh trong phòng. Trước giờ không quen với máy lạnh nên thường hạn chế, nhưng mùa này trời bức quá nên phụ huynh nhà mình quyết định gắn luôn!

Bởi vậy, tại sao lại không cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy …

Standard
Memory

tomorrow is never promised

Tháng 3 không “yên lặng” lắm sắp qua! Mất nguyên đêm ngồi viết cái mail dài hơn 1 trang A4 bằng tiếng Việt cho sếp (luật công ty không cho sử dụng tiếng Việt trong giao tiếp mail, nhưng lười nên liều)! Vài ngày sau, sếp to hơn (không phải người Việt) đòi mang vấn đề ra thảo luận, thế là lại mất 1 đêm nữa ngồi dịch cái mail kia , vẫn liều nhưng hết dám lười!

2 tuần trước đưa ba đi mổ, cũng gần chục ca mổ khác trong buổi sáng. Phải trong hoàn cảnh đó mới cảm nhận được hết sự bồn chồn lo lắng của những người thân chờ bên ngoài phòng mổ. Lại nhớ đến bài viết Cảm ơn đời…

Today, love a little deeper, laugh a little harder, hold the ones you love a little tighter. Because tomorrow is never promised.

Standard
Memory

Năm 2016 Bính Thân

Năm 2015 đã qua! Một năm đánh dấu rất nhiều sự kiện. Đầu tiên là việc gia đình đón nhận những niềm vui liên tiếp, 2 đứa em yên bề gia thất. Đây cũng là năm mà mình xê dịch nhiều nhất, Tây Ninh, Củ Chi, Phú Quốc đến Mũi Né, rồi chuyến đi một số nước Châu Âu… Lượm lại câu nói của Susan Sontag – “I haven’t been everywhere, but it’s on my list.”.

Mục tiêu đầu năm 2015 đặt ra đã phần nào thực hiện được, đó là Audere est facere – Dám là làm, dù nhiều khi có hơi miễn cưỡng & những chuyến đi đôi khi cứ hứng lên là đi thôi chứ không nằm trong kế hoạch.

Công việc trong năm qua là một mớ hỗn độn những cảm xúc, vui , buồn, cảm hứng, chán nản… Mình rất thích một đoạn mô tả về Steve Jobs trong một quyển sách, đó là những việc hay quyết định mà Steve thực hiện có thể đúng hoặc sai, nhưng có một điều luôn luôn đó là ông không bao giờ nghi ngờ về chúng. Đó là thói quen mình nên học.

Năm 2016 chắc chắn sẽ có nhiều thứ đáng để chờ đợi, nhưng những ngày này mình lại lười ngồi lên kế hoạch cho năm tới, hay lại theo phong cách anti-plan, biết đâu lại “do more by planning less!”.

2016 New Year card or background with monkey. Happy New Year. Merry Christmas. Year of the monkey!

Standard
Memory

Mai đến lượt đứa em út trong nhà lấy vợ, ngày vui của cả gia đình! Vậy là những tháng cuối năm 2 đứa em lần lượt yên bề gia thất.

Ngay từ khi biết xem bóng đá, nó thích Arsenal của Vieira, còn mình lại chọn MU. Lúc đó nhà chỉ có cái TV, nên mỗi cuối tuần mà 2 đội đá cùng giờ thì đúng là thảm hoạ, thôi thì chọn cách là mỗi đứa xem 1 hiệp. Thảm hoạ hơn là khi 2 đội đối đầu trực tiếp, đội nào ghi bàn thì thôi cũng ráng kiếm chế (hồi đó ngồi xem bóng đá không hiền như bây giờ, đã bực là cứ phải chửi, đã ghi bàn là phải hét!). Thoáng cái, giờ nó đã bắt đầu 1 cuộc sống mới với gia đình nhỏ của nó. Cầu mong gia đình nhỏ 2 đứa luôn tràn đầy hồng ân Thiên Chúa!

Standard