Memory

Hôm nay hai nhà gặp mặt chính thức (dù trước đó đã qua nhà nhau 2 lần rồi, 1 lần ở SG & 1 lần ở Quảng Nam). Sáng sớm đã nghe ba mẹ trách sao ăn mặc gì kỳ vậy (áo thun với quần jeans); lại thêm giỏ trái cây mới nhìn đã đổ cả mồ hôi do mình không nghĩ tính chất sự việc ‘nghiêm trọng‘ đến vậy, cứ nghĩ đơn giản qua được ăn món mì Quảng rồi về.

Đang suy nghĩ có phải nhiều khi chúng ta hay tự đưa bản thân mình vào thế khó… Who hurt you? – “My own expectation”, she said.

Advertisements
Standard
Memory

Trước giờ mẹ không thích bệnh viện vậy mà đêm nay chịu đi cấp cứu là biết huyết áp lên cao thế nào. Đã là lần thứ 2 trong hơn 6 tháng qua đêm ở bệnh viện! Vậy mà dù khó chịu thế nào, cũng không quên nhắc mình đã nhờ tiệm làm xong món đồ mà sáng trước khi đi làm mình nhờ mẹ hỏi giúp. Bởi vậy lúc nào cũng phải cảm tạ Cha & cảm ơn trời!

2h sáng ngồi đợi, đọc được bài thơ trong Ai nói tuổi trẻ không thể lầm lỡ ~ Ai nói tuổi trẻ không thể lầm lỡ. Thà để rơi nước mắt, đừng cúi đầu. Hãy trân trọng những gì đang có, những gì đang nắm giữ trong tay…

Góc bàn làm việc trong những ngày này, hộp trà dứa mua ở Hội An uống đúng 1 lần, không còn thấy mùi thơm của dứa trong trà đâu nữa!

IMG_0535

Standard
Memory

Cám ơn đời

Giai đoạn kể từ khi bắt đầu đi công tác đến giờ chỉ gần 3 tuần, nhưng trải qua rất nhiều chuyện; khó nhất là mọi thứ lại đến cùng lúc làm mình loay hoay không biết giải quyết thế nào, nhất là khi lại đang xa nhà. Tất cả đến như một hiệu ứng domino! Thật sự là quãng thời gian quá khó khăn, & trước giờ lại cứ quen với thái độ sống cố chấp!

Từ vấn đề tương lai bản thân ở cty, đến việc xây dựng niềm tin phía khách hàng để lấy được project mới, build thêm người. Chưa bao giờ mình lại rơi vào hoàn cảnh phải nhận những feedback kiểu ‘negative’ như lần này. Nhưng sai lầm lớn nhất là phía VN lại đề cập đến việc rời team của mình vào cuối năm với khách hàng dẫn đến việc hôm nay họ lại đẩy mình vào tình huống phải trả lời 1 câu hỏi ‘yes/no’ để đảm bảo việc khách hàng đồng ý đẩy project về, câu hỏi mà ở project trước mình cũng đã được hỏi đến 3 lần & đã phải 3 lần trả lời ‘yes’ để vẫn giữ project từ khách hàng! Nhưng lần này, câu trả lời có thể sẽ là ‘no’, đơn giản là hết sức rồi; hay lại nhân tại giang hồ, thân bất vô kỷ?!

Việc mua nhà là một vấn đề thật sự, không hẳn vì số tiền bỏ ra rất lớn, nhưng sau khi nghe phụ huynh kể về quá trình hỏi mua thì mình có cảm giác rất bất ổn, dù đã nhờ đến luật sư tư vấn cho quá trình mua bán. Để rồi đến hôm nay, khi mọi vấn đề về tiền bạc và giấy tờ cho việc mua bán đã chuẩn bị xong xuôi, thì mới vỡ lẽ ra căn nhà xây dựng không đúng theo bản thiết kế & việc sang tên trên giấy tờ cũng không thể thực hiện như mong muốn, và chủ nhà cũng đã lấy lý do đi du lịch! Mình luôn tin vào trực giác của bản thân ツ.

Nhưng giờ ngồi nhìn lại, dù đã có những ngày mất ngủ, khi mọi việc diễn ra không như ý, vẫn cảm thấy phải ‘cám ơn đời’.

Mấy tháng trước cả nhà sơn lại, nhưng lúc đó lại cố chấp không chịu cho sơn phòng mình vì không thích người ngoài đụng vào đồ đạc trong phòng. Vậy là tranh thủ 2 tuần đi công tác vắng nhà, phụ huynh nhà mình đã nhờ người sơn lại, & còn đảm bảo với mình là đã không dịch chuyển bất kỳ thứ gì trong phòng khi làm. Super ツ?!

Mình có hỏi mạ mấy tấm hình hồi còn nhỏ để mang đi rửa cho bạn ấy, nhưng vì khi đó tiệm ảnh mình vô làm không vừa ý nên thôi. Sau 2 tuần đi công tác về, tất cả khung hình trong phòng đều đã được thay mới, trong đó có cả những tấm hình mình định rửa cũng đã được lồng vào khung ツ.

Lần công tác xa nhà nào cũng đều nhận được những lời nhắn nhủ kiểu như phải ăn uống đàng hoàng cho khỏi đau bao tử từ bạn bè, hay phải lần hạt khi đi máy bay từ mạ.

Còn khi hỏi em gái cách đi chứng Giấy xác nhận tình trạng hôn nhân, thì 2 vợ chồng không quên ngồi gõ máy hướng dẫn chi tiết & print ra gửi cho mình như thế này ツ.

IMG_0432

When you worry and hurry through your day, it’s like an unopened gift thrown away.
Life isn’t a race, so take it slower, 
hear the music before your song is over…

Standard

newborn-baby

Lâu lắm rồi trong nhà mới lại vang tiếng con nít! Vậy là sắp tới không còn thói quen mở nhạc to mỗi khi đi làm về, không đi lại ồn ào trong nhà…

Các trẻ em có khả năng cười và khóc: Vài đứa khi chúng ta bế chúng trên tay, chúng cười; vài đứa khác khi trông thấy tôi mặc áo trắng, chúng tin rằng tôi là bác sĩ đến chích ngừa cho chúng và chúng khóc… nhưng một cách tự phát! Các trẻ em là thế: chúng cười và khóc,  là hai điều mà nơi chúng ta là người lớn thường bị “chặn đứng”, chúng ta không có khả năng… Biết bao nhiêu lần nụ cuời của chúng ta trở thành một nụ cười bằng giấy, không có sự sống, một nụ cười không sống động, cả một nụ cười giả tạo, bằng rơm nữa. Các trẻ em cười một cách hồn nhiên và khóc một cách hồn nhiên.

Điều này luôn luôn tùy thuộc con tim. Và thường khi con tim của chúng ta bị “chặn lại” và mất đi khả năng cười, khóc này. Và khi đó trẻ em có thể dậy cho chúng ta lại biết cười và biết khóc. Và chính chúng ta, chúng ta phải tự hỏi: tôi có cười một cách hồn nhiên không, với sự tươi mát, với tình yêu thương và nụ cuời của tôi có giả tạo không? Tôi có còn khóc không, hay tôi đã mất đi khả năng khóc rồi? Đó là hai câu hỏi rất nhân bản mà trẻ em dậy cho chúng ta.

Vì tất cả những lý do đó Chúa Giêsu mời gọi các môn đệ Ngài “trở nên như trẻ em”, vì Nước Thiên Chúa thuộc về những ai giống như chúng” (x. Mt 18,3; Mc 10,14).

(Trích: Trẻ em là một món quà và sự giàu có lớn cho nhân loại và cho Giáo hội)

Memory

The jewel of the sky is the sun, the jewel of the house is the child

Image
Memory

Năm ngoái khám sức khỏe về thấy huyết áp cao, ngày hôm sau đã thấy phụ huynh nhà mình mang về một cái máy đo huyết áp, và mỗi sáng trước khi đi làm lại bắt ngồi đo để kiểm tra!

Năm nay khám sức khỏe xong, huyết áp vẫn cao. Ngày hôm sau, bên cạnh việc mang luôn cái máy đo huyết áp vào phòng mình, phụ huynh nhà mình đặt dùm luôn lịch hẹn với bác sĩ chuyên khoa tim mạch vì thấy bận đi làm cả tuần, và tiện thể giấu luôn hũ muối tôm!

Hôm nay đi làm về, đã thấy cái máy lạnh trong phòng. Trước giờ không quen với máy lạnh nên thường hạn chế, nhưng mùa này trời bức quá nên phụ huynh nhà mình quyết định gắn luôn!

Bởi vậy, tại sao lại không cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy …

Standard
Memory

tomorrow is never promised

Tháng 3 không “yên lặng” lắm sắp qua! Mất nguyên đêm ngồi viết cái mail dài hơn 1 trang A4 bằng tiếng Việt cho sếp (luật công ty không cho sử dụng tiếng Việt trong giao tiếp mail, nhưng lười nên liều)! Vài ngày sau, sếp to hơn (không phải người Việt) đòi mang vấn đề ra thảo luận, thế là lại mất 1 đêm nữa ngồi dịch cái mail kia , vẫn liều nhưng hết dám lười!

2 tuần trước đưa ba đi mổ, cũng gần chục ca mổ khác trong buổi sáng. Phải trong hoàn cảnh đó mới cảm nhận được hết sự bồn chồn lo lắng của những người thân chờ bên ngoài phòng mổ. Lại nhớ đến bài viết Cảm ơn đời…

Today, love a little deeper, laugh a little harder, hold the ones you love a little tighter. Because tomorrow is never promised.

Standard