Memory

Về công việc

Đi ra ngoài, may mắn tiếp xúc những người giỏi, rất giỏi, tự nhiên cảm hứng trong công việc lại quay trở lại, vì thấy mình thua xa họ. Bây giờ người nói hay xung quanh có vẻ hơi nhiều, nhưng kết quả khi làm thì thường lại tỉ lệ nghịch với những gì họ nói, rất dễ khiến người ta đâm chán thì phải.

Ngồi nói chuyện với một bác đã sống và làm việc rất lâu năm ở Đức, bác chia sẻ ở đây tất cả các công ty hầu như mức lương cho cùng một vị trí (+ cùng số năm kinh nghiệm) sẽ được kiểm soát ở mức ngang nhau, nên không xảy ra tình trạng nhảy việc ồ ạt. Vì vậy ưu tiên số 1 là tập trung vào chất lượng công việc hiện tại, và một khi đã làm tốt thì cũng chẳng có nhu cầu phải nhảy việc. Và rất nhiều những chính sách tiến bộ khác liên quan đến môi trường làm việc. Không biết bao giờ mình mới được như họ!

Advertisements
Standard
Memory

Mai là company trip nên không khí trong cty có vẻ sôi động hơn, mọi người dành thời gian bàn kế hoạch cho ngày mai, còn mình ngồi ôm cái task gần tuần mà rặn không được mấy dòng code, không một ý tưởng gì trong đầu, kể cả là vét cạn đi nữa thì cũng chả buồn code. Đến cả meeting bàn về 2 project mới với DH người Ấn đang ở VN cũng cúp luôn. Đùng cái cuối ngày nghe tin cuối năm qua Ấn vài tháng, sh!t. Những ngày không thể nào lười hơn. Giờ chỉ muốn được ngủ mấy ngày rồi sau đó ra sao thì tính tiếp.

Thấy mọi người sửa soạn đi chơi, nhớ ra lâu lắm rồi không đụng vô cái máy pentax, giờ chắc cũng mốc luôn rồi không chừng. Chuyến đi Đức tháng sau quyết tâm vác nó đi theo, rồi để dành tiền kiếm một cái nhỏ gọn hơn mang đi đâu cũng tiện, đang nhắm đến dòng Ricoh GR.

Ngày xưa rất mê mấy câu sau, giờ đọc lại vẫn vậy.

Chàng ta ấn hai tay vào đáy túi, 
– Túi rỗng không, mà lòng cũng rỗng không
Lê gót mòn trên đá, ngửng đầu trông 
Những ảo tượng vô hình cho kẻ khác. 
Cơn gió thổi. Lá vàng rơi lác đác, 
Cùng rơi theo loạt nước đọng trên cành. 
Những cây khô đã chết cả mầu xanh. 
Trong giây phút lạnh lùng tê tái ấy. 

Standard
Memory

3 project trước đều có dịp qua Stuttgart. Project thứ 4 trong năm thứ 4 ở Bosch, lại có cơ hội đặt chân đến Châu Âu, chỉ có khác thành phố lần này làm việc là Schwieberdingen, không phải Stuttgart như những lần trước. Một lần nữa có dịp sống mùa Đông ở Châu Âu, nhưng chưa lần nào thấy tuyết.

Xem một chương trình truyền hình, người dẫn chương trình hỏi đứa bé khoảng 5, 6 tuổi Ước mơ của con là gì?, thằng bé tự tin trả lời không đắn đo sau này nó muốn là một nhà thiết kế xe hơi, vì nó rất mê xe, và còn kể ra tên một loạt các dòng siêu xe. Hình ảnh của nó ăn vào đầu mình mấy ngày liền. Khi còn nhỏ (cỡ nó bây giờ), ước mơ của mình sau này lớn lên là gì? và rồi sau hơn 30 năm, giờ đây ước mơ đó thế nào rồi? Hồi con nít, vì hầu như chưa có gì trong đầu, đã mơ là mơ, không có mơ nhỏ hay mơ lớn; nhưng khi lớn lên, trải qua quá nhiều chuyện, rồi nhiều thứ nhồi nhét vào đầu, giấc mơ lại bị phân loại, cũng vậy mà teo nhỏ lại!

Cách đây vài tuần, có người bạn gửi cho 1 bài viết đọc lúc rảnh. Đọc mấy câu trong bài viết, thấy cũng nên thay đổi cách ứng xử với mọi việc trong cuộc sống. Nếu như cái mình mong muốn và cái thực tế đối diện không khớp với nhau, gồng mình cố gắng phản ứng lại nhiều khi chỉ tốn thời gian & thêm bế tắc. Que será, será! Nhưng có một điều không bao giờ thay đổi, mình sẽ vẫn sống theo những gì đã lấy làm thước đo cho bản thân trước giờ – chỉ nên là trắng hoặc đen, không có sự tồn tại của xám.

Mọi chuyện dù lớn dù nhỏ, dẫu vui hay buồn, 10 năm sau nhìn lại cũng chỉ là một câu chuyện mà thôi. Người gặp gỡ dù chân tình hay giả dối, dù yêu thương hay lợi dụng, 10 năm sau nhìn lại cũng chỉ là một cái tên mà thôi. Thì thôi…

Hai chữ thì thôi này chắc không dễ.

Standard
Memory

Gần giờ về, thấy bạn PM đi qua đi lại chỗ mình dáng ngập ngừng. Cuối cùng có vẻ hết chịu nổi, lôi hết anh em vào meeting room. Mọi người còn vừa đi vừa nói đùa ổng mới conference call với khách hàng xong, chắc là bên đó tụi nó đóng project. Im lặng một lúc, ổng cũng chịu nói, tụi nó … close projects!

###

Gần giờ về, đọc được truyện ngắn sau

Ông anh học Bách khoa, hơn mình 7 tuổi. Lấy vợ giáo viên. Ông anh kiếm tiền cũng giỏi. Có nhà, có xe. Vợ đẹp, con khôn. Tưởng như là viên mãn. Đùng 1 cái, vợ ung thư. Bán sạch sẽ cửa nhà, vay mượn đủ đường. Đưa vợ sang Singapore phẫu thuật. Trước lúc đi, anh em còn ngồi tâm sự:

– Anh có thể bỏ tất cả, nhưng chị thì anh không bỏ được chú à! Vợ chồng mà! Tình và nghĩa, sao buông tay nhau được!

Rồi trời thương. Chị khỏi. 2 vợ chồng cày kéo trả nợ. Nhưng, cuộc sống vốn trớ trêu. Chị không chịu được lam lũ, bế con về nhà ngoại. Rồi xuất khẩu lao động, ở lại bên Séc. Có chồng mới. Anh chán đời, phiêu bạt vào Sài Gòn.

Mùa đông năm ngoái, anh trở về đúng mùa gió bấc. Ngồi bên anh và nồi lẩu.

– Gió đông về lại nhớ vợ con chú ạ! Ngày xưa, cứ khi nào gió lạnh đầu mùa là cả gia đình lại dắt díu nhau đi mua áo khoác! Chị nhà anh (anh vẫn giữ nguyên cái “danh xưng” đó) bị 1 cái tật là chỉ thích mặc áo màu đỏ! Cô ấy quan niệm cứ cái gì đỏ mới đẹp. Kì quái! (cười sảng khoái).

Nhấp 1 ngụm rượu, rồi cả 2 anh em cùng im lặng. Hơi nước từ nồi lẩu bốc lên. Nhòa hết kính!

Tình yêu là thế. Hẹn hò, thề thốt với nhau. Cuối cùng, cũng không thể vượt qua được những cám dỗ của dục vọng, tiền tài. Yêu ai thì hãy yêu hết mình, nhưng đừng đặt trọn vẹn niềm tin vào đó. Bởi có thể, 1 ngày nào đó, bạn sẽ mất tất cả đấy.

Trên đời này, có rất nhiều điều là vĩnh cửu, nhưng tuyệt nhiên, tình yêu không phải là 1 trong số đó.

ĐỜI có nhiều người phụ bạc, không chỉ riêng phụ nữ, hay đàn ông.

Mình thích suy nghĩ Yêu ai thì hãy yêu hết mình, nhưng đừng đặt trọn vẹn niềm tin vào đó… Chính vì không trọn vẹn, nên cần vun đắp theo thời gian, đừng chỉ nghe những lời nói xuông.

###

Gần giờ về, nghe lại bài Ngày mai sẽ khác của Lê Hiếu.

Lâu lắm rồi mới lại rời cty trễ vầy. Thôi về.

Standard
Memory

Được nhờ tham gia phỏng vấn 1 anh sinh năm 82, đang làm tech lead cho một startup. Theo đánh giá cá nhân, về mặt kỹ thuật, anh này lăn lộn với nhiều dự án thực tế nên lượng kiến thức khá rộng, cộng thêm kiến thức nền tảng vững. Đây là 2 yếu tố nếu chỉ xét riêng về mặt kỹ thuật mình hay quan tâm ở một đồng nghiệp khi đánh giá – (1) Những gì anh ta hiện có, (2) Cách thức anh ta áp dụng để làm giàu nó.

Tối nay bỏ ra 1 giờ ngồi xem 2 tập của chương trình Chuyến xe khởi nghiệp, 1 trong 2 nhân vật trong đó vừa tham gia gọi vốn trong chương trình Shark tank VN.

Điểm chung sau 3 cuộc “tiếp xúc” trên là gì? Sợ, nhưng không phải từ người ta…

Standard
Memory

“Tậu trâu – cưới vợ – làm nhà”. Người ta thường những việc lớn phải làm từng việc một, còn mình làm luôn một lúc 2 việc. Tuần cuối cùng của năm, nhận được bản sơ phác đầu tiên.

Screen Shot 2017-12-23 at 11.07.10 PM

Thường thời điểm này mọi năm ngồi nhìn lại những gì đã làm được năm cũ & làm New year’s Resolution cho năm mới. Những ngày cuối năm này, ngồi quan sát những gì một số người mình đánh giá cao đi đến đâu rồi; họ đi nhanh & xa quá. Giật mình! Phải tự nghiêm khắc với bản thân lại, không phải vì những gì họ đạt được, mà vì những gì mình đã bỏ qua. (Lý do tại sao không vào fb thường xuyên là bản thân sẽ rất dễ bị xao nhãng bởi những gì họ public, đâm ra lại không làm được gì. Thay vì tập trung vào việc của bản thân, thì lại phân tâm suy nghĩ về những gì họ đạt được, cuối cùng được gì?!)

Tối 23.12 năm trước là bữa hẹn đi ăn đầu tiên của 2 đứa, đã dẫn bạn ấy đến quán Đặc sản Phan Rang trên đường Trường Sơn hay ăn. Tối 23.12 năm nay, bạn ấy đón giáng sinh chung với gia đình. Mình thật sự thích những bữa ăn gia đình hơn những bữa ăn ngoài.

“I TRUST you” is a better compliment than “I love you” because you may not always trust the person you love, but you can always love the person you trust (Internet). Niềm tin một khi đã mất thì khó mà lấy lại được.

Standard
Memory

17.11 – đúng 3 năm làm việc ở Bosch. Điều “to lớn” nhất mình làm được ở đây trong khoảng thời gian 3 năm đã qua chắc là thời điểm cũng gần gần khoảng thời gian này năm trước đã bắt chuyện làm quen 1 người.

Sáng nay đọc được câu này “Great minds discuss ideas; average minds discuss events; small minds discuss people“. Thấy hay nên note lại.

Cũng đọc được sáng nay, 9 thói quen phải tự rèn luyện khi còn trẻ:
1. Thức dậy sớm mỗi ngày
2. Đọc rất nhiều sách
3. Mỗi ngày tập trung suy nghĩ 15-30 phút (về sự nghiệp, sức khoẻ, các mối quan hệ…)
4. Tập thể dục là một ưu tiên
5. Dành thời gian gặp gỡ những người đem đến niềm cảm hứng
6. Luôn đặt ra mục tiêu để theo đuổi
7. Luôn ngủ đủ giấc
8. Tạo nhiều nguồn thu nhập
9. Không lãng phí thời gian

Standard