Memory

Dạo này cty có nhiều thay đổi trong chính sách. Không còn giống như PSV/CSC mà mình từng biết!

Mỗi lần khám sức khỏe xong, danh sách món ăn trong nhà lại phải bỏ bớt đi 1 vài món.

Hôm khám sức khỏe, y tá gọi vào đo chiều cao, cân nặng. Lúc bước lên cân, thấy con số 75kg làm giật mình. Thằng bạn đứng ngoài gọi vào “Ê, sao anh đeo ba lô nhảy lên cân vậy?!”.  Thì ra cái ba lô nặng gần 7kg. Thế mà cậu y tá đứng ngay sau mình vẫn tỉnh bơ ghi vào 75kg!

Lúc trước lang thang tìm 1 bài viết có chủ đề ‘cầm lên được thì phải đặt xuống được’, rồi tìm thấy 1 audio trong quick & snow show. “Trên thế giới này không có chuyện gì là không thể bỏ xuống. Đau tự nhiên sẽ buông“.

Chắc dạo này trông mình có vẻ chán đời, nên cuối tuần bạn chôm bài thơ từ đâu không biết gửi cho

Tách cà phê nóng đang uống dở 
Ngoài phố mùa thu sắp sửa sang
Anh đọc gì thế, em chẳng rõ
Vùng đất xa xôi, thế kỷ gần
Hay trong sách có người phải khổ
Sao ngước nhìn em, dáng bâng khuâng?
Anh cứ việc buồn, tri kỷ ơi
Cuộc đời cơ bản quá chơi vơi
Kệ cho ai bảo rằng đa cảm
Với em, điều đó rất con người

Standard
Memory

Thôi đừng nói chuyện trăm năm

vintage_love
Thôi đừng nói chuyện trăm năm
Hôm nay anh thấy mệt
Muốn ôm em ngủ và quên hết
Đời ta như một câu đùa

Thôi đừng nói chuyện được thua
Cho đi cũng là nhận lại
Nào đâu có gì còn lại mãi
Nay lên mai xuống cũng thường

Thôi đừng nói chuyện yêu đương
Anh tỉnh giấc nằm nhìn em ngủ
Hình như thế cũng là quá đủ
Ngoài trời gió rét căm căm

Thôi đừng nói chuyện trăm năm
Rừng xưa cũ bốn mùa cây trút lá

Thơ của luci lucius
Hình của pamba

Standard
Memory

BTL

Một chiều kia gió chướng lay động lá phướn trước cửa, có hai người bày cuộc tranh luận về cái chuyện phướn động. Một người nói gió động, người kia lại cho rằng phướn động. Lúc ấy một người thứ ba đi ngang nghe hai người nọ bàn cãi chưa ngã ngũ, bèn nói : “ Có thể cho tôi lạm bàn được chăng? Không phải gió động, không phướn động mà là tâm các ngài động…”.
Thảo nào! Thảo nào tâm động nên từ đó mây lang thang, cũng từ đó mây có chốn đi và có chốn về, có khứ, có lai, có kẻ trước người sau…

Đã làm người, tâm sao không động

Standard
Memory

Chữ Duyên

Trong Phật giáo, các mối quan hệ trên đời này không phải là Duyên thì là Nợ.

1. Tôi và bạn quen biết nhau tức là Hữu Duyên (có duyên).

2.  Từ Hữu Duyên đó chúng ta kết giao với nhau, đem đến cho nhau nụ cười thì gọi là Nhân Duyên (duyên con người).

3. Từ Hữu Duyên đó chúng ta kết giao với nhau, giúp đỡ nhau một cách vui vẻ không tính toán, thì chúng ta đã gieo trồng Thiện Duyên (duyên tốt)

4. Từ Hữu Duyên đó chúng ta kết giao với nhau, nhưng chúng ta lại thường hay tranh luận, cãi vã nhau thì gọi là Tích Duyên (duyên đáng tiếc)

5. Từ Hữu Duyên đó chúng ta kết giao với nhau, rồi bạn luôn làm tổn hại tôi, luôn làm nghịch ý tôi, thì cũng đừng buồn, coi như bạn làm tiêu tan đi Nghiệt Duyên (duyên xấu) của tôi.

6. Và rồi đời người trước sau gì rồi cũng phải qua bốn giai đoạn Sinh – Lão – Bệnh – Tử, đó gọi là kết thúc Trần Duyên  (duyên ở đời)

7. Quả báo tốt hay xấu đều do Nhân Duyên (duyên tạo tác, ở đây nói đến luật nhân quả)

8. Đến một lúc nào đó, chúng ta sẽ tự nhận ra rằng Phật tánh đều có sẵn ở mỗi người, quan trọng là chúng ta có biết tỏa sáng lên hay không, gọi là Phật Duyên  (duyên tu Phật). Phật là âm Hán-Việt, phiên âm của chữ Phạn, nghĩa là giác ngộ (tự mình nhận biết ra vấn đề bằng cả lý trí và tâm linh, thường nghiêng về phần tâm linh nhiều hơn)

Và mọi chuyện tùy Duyên!

Sưu tầm

Tại sao không thấy Tình Duyên?! Thôi rồi …

Standard
Memory

Bởi ta là con người


Giữa những người lạ, ta cần một người quen. Giữa những người quen, ta cần một người yêu. Giữa những người yêu, ta cần một người hiểu. Giữa những người hiểu, ta cần một người tin. Tin và được tin. Như thế, yêu chưa phải là “kết cục có hậu” của một đời người. Yêu, mới chỉ là một nửa chặng đường dài mà thôi. Chúng ta cần nhau, trước hết để yêu nhau, nhưng không chỉ để yêu nhau. Chúng ta cần nhau cho một cuộc khám phá rất sâu, một cuộc phiêu lưu rất dài. Hôn nhân chính là bằng chứng cao nhất cho sự cần nhau đó.

Tôi từng ngạc nhiên nhận ra rằng khi tôi nói với ai đó “Tôi yêu em” một cách chân tình nhất, lắm lúc người ta vẫn hoang mang lo lắng: lời ấy có thật tình chăng? Nhưng khi tôi nói “Tôi cần em”…tôi có cảm giác là người ta không nghi ngại. Vì sao vậy?

Tôi đã mang câu hỏi đó thật lâu trước khi tìm được câu trả lời từ chính bản thân mình. Khi ta nói yêu, thường là thổ lộ. Nhưng khi ta nói cần, thường là thú nhận. Là thú nhận, nghĩa là nó thành thật. Thành thật hơn hết thảy. Khi ta biết mình cần gì, tức là ta biết mình có gì, thiếu gì, muốn gì. Khi ta nhận ra mình cần ai đó, đúng ai đó, là khi ta thành thật với mình nhất. Con người vốn quá kiêu hãnh và tự tôn, bởi thế chúng ta ít khi muốn thú nhận về điều mình thực sự cần. Chúng ta sợ lời thú nhận đó sẽ biến mình thành một kẻ yếu đuối. Chúng ta sợ bị người khác nắm “vận mệnh” của mình trong tay. Ta sợ rằng một khi đối phương đã biết được bí mật của ta rồi, thì ta thua chắc. Ta sẽ không còn đường lùi. Và nếu “đời không như là mơ”, trông ta thảm hại làm sao trong mắt họ, người đã biết điều ta cần, và đã lắc đầu từ chối.

Bởi thế nên chúng ta cần, nhưng chúng ta giả vờ như không. Chúng ta tưởng đó là cách giữ thể diện, vị thế, lòng kiêu hãnh. Có lúc ta lại ra vẻ cứng cỏi, xa cách, ngạo nghễ, khép kín và bất cần, như chúng ta có thể tồn tại tựa những tinh cầu đơn độc… Nhưng nhiều khi đó chính là cách ta đánh mất những điều quý giá. Khoảnh khắc mà ta tìm được một người thực sự có ý nghĩa với ta đang tồn tại trên cõi đời này. bất kể sau cùng ta có nắm giữ được trái tim người ấy hay không, thì khoảnh khắc đó cũng là khi ta bắt đầu cảm nhận được thế nào là hạnh phúc. Khi bắt đầu cảm thấy không cần nhau nữa, hoặc khi tưởng rằng không cần nhau nữa, đó là lúc hạnh phúc bắt đầu bỏ ta đi.

Tôi nhớ ca khúc People do Barbara Streisand hát vài thập niên trước:
“Người cần người, là những người may mắn nhất thế gian…Những người tình là những người may mắn nhất thế gian. Với một người, một người thật đặc biệt. Và một cảm xúc từ thẳm sâu trong hồn nói rằng em từng là phân nửa, giờ thành vẹn nguyên”.

Ngồi giữa một đám cưới, bỗng dưng tôi hiểu rằng lời yêu đôi khi không nhất thiết phải nói, nhưng cảm giác cần nhau thì không thể không bày tỏ. Bởi khi nhận ra mình cần đến ai đó, ta cũng đồng thời nhận ra rằng họ có ý nghĩa to lớn thế nào đối với đời ta. Nhờ đó, ta có thể nhìn thấy một cách rõ ràng hơn những gì họ mang đến cho ta. Và khi ấy, có lẽ, ta sẽ nói thường xuyên hơn lời cám ơn. Ta sẽ biết trân trọng hơn, những gì ta nhận được.

Barbara vẫn đang hát trong ký ức mơ hồ của tôi: “Người cần người, là những người may mắn nhất thế gian. Nhưng trước hết hãy trở thành một người cần người khác”.

Làm thế nào để trở thành một người cần người khác? Có gì khó đâu, chỉ cần thành thật với chính mình.
Bởi ta là con người, ta được thiết kế để cần nhau.

Phạm Lữ Ân

Standard
Literature

Nửa vời – Sưu tầm

Em sợ nhất là sự nửa vời
Khi tất cả trong em phải là nguyên vẹn
Nửa vời tình yêu , nửa vời ước hẹn
Nên tình yêu đổi màu ước hẹn đơn sai.

Chân lý nửa vời sớm một chiều hai
Sự thật nửa vời chẳng ai thấu tỏ
Căm giận nửa vời phòng khi sóng gió
Quyết tâm nửa vời đời dễ tiến, lui

Nửa vời đúng – Nửa vời sai
Nửa vời trắng đen, nửa vời thù bạn
Trời đã sinh ra em…một trái tim nguyên vẹn
Có thể nào…yêu một kẻ nửa vời?

Standard
Memory

Đường học vấn

Vậy là đường học vấn của 3 anh em trong nhà đến hôm nay coi như đã đuôi lọt. Thật đáng mừng! Nhớ lại ngay từ nhỏ, dù gia đình ở trong bất kỳ hoàn cảnh nào, thì 3 anh em vẫn luôn được ưu tiên tất cả cho việc học hành. Đến giờ, có thể nói, một trong những cái mốc quan trọng mà ba mẹ mong muốn thì 3 anh em đã đạt được.

Có vẻ như công việc, cộng với một số thứ lặt vặt trong những tuần gần đây làm mình quên mất một số mục tiêu quan trọng cần thực hiện. Quyết định đọc một quyển sách với một chủ đề mới, coi như là refresh lại. Tuần sau mà tình hình vẫn chưa có biến chuyển, chắc phải xin nghỉ để lên núi vài ngày!

Nếu ai đã có lần
Sống trong vất vả
Giữa những vòng đời hối hả trôi nhanh
Sẽ thấy yêu sao những phút thanh bình
Ngoài khung cửa nghe bình minh chim hót

Standard