Memory

Lâu rồi (mà cũng không phải lâu gì) chạy xe hóng gió đêm khuya. Những lúc như vầy, mưa tạt vào mặt rát & lạnh buốt mới cảm nhận được những gì đời cho mình, thấm! Bài học nào cũng có giá trị của nó, chỉ sợ va vấp nhiều quá lại đâm ra chai sạn… everything happens for a reason. People change so that you can learn to let go, things go wrong so that you appreciate them when they’re right, you believe lies so you eventually learn to trust no one but yourself, and sometimes good things fall apart so better things can fall together (Marilyn Monroe).

Dạo này nhận được những tin nhắn kiểu dấu tên, nhưng qua rồi cái thời ham vui. Đã dám chơi thì dám chịu, tội gì phải khổ vậy!

Vừa về đến nhà nghe đoạn ‘Này em hỡi, con đường em đi đó, con đường em theo đó, đúng hay sao em…’ – Bài không tên cuối cùng

Standard
Memory

Trước giờ mẹ không thích bệnh viện vậy mà đêm nay chịu đi cấp cứu là biết huyết áp lên cao thế nào. Đã là lần thứ 2 trong hơn 6 tháng qua đêm ở bệnh viện! Vậy mà dù khó chịu thế nào, cũng không quên nhắc mình đã nhờ tiệm làm xong món đồ mà sáng trước khi đi làm mình nhờ mẹ hỏi giúp. Bởi vậy lúc nào cũng phải cảm tạ Cha & cảm ơn trời!

2h sáng ngồi đợi, đọc được bài thơ trong Ai nói tuổi trẻ không thể lầm lỡ ~ Ai nói tuổi trẻ không thể lầm lỡ. Thà để rơi nước mắt, đừng cúi đầu. Hãy trân trọng những gì đang có, những gì đang nắm giữ trong tay…

Góc bàn làm việc trong những ngày này, hộp trà dứa mua ở Hội An uống đúng 1 lần, không còn thấy mùi thơm của dứa trong trà đâu nữa!

IMG_0535

Standard
Memory

Rất nhiều thời gian & tình cảm của bạn ấy đã đổ vào đây… và không thể thiếu món quà mà bạn ấy đã tự tay làm cả đêm qua. (Just having you is enough…)

789C3F6C-964E-4A5B-871A-A3E5A2D5E14F

Standard