Memory

Trước giờ mẹ không thích bệnh viện vậy mà đêm nay chịu đi cấp cứu là biết huyết áp lên cao thế nào. Đã là lần thứ 2 trong hơn 6 tháng qua đêm ở bệnh viện! Vậy mà dù khó chịu thế nào, cũng không quên nhắc mình đã nhờ tiệm làm xong món đồ mà sáng trước khi đi làm mình nhờ mẹ hỏi giúp. Bởi vậy lúc nào cũng phải cảm tạ Cha & cảm ơn trời!

2h sáng ngồi đợi, đọc được bài thơ trong Ai nói tuổi trẻ không thể lầm lỡ ~ Ai nói tuổi trẻ không thể lầm lỡ. Thà để rơi nước mắt, đừng cúi đầu. Hãy trân trọng những gì đang có, những gì đang nắm giữ trong tay…

Góc bàn làm việc trong những ngày này, hộp trà dứa mua ở Hội An uống đúng 1 lần, không còn thấy mùi thơm của dứa trong trà đâu nữa!

IMG_0535

Standard

image_4_122016

Memory

tôi không phải là một con lừa

Image
Memory

[Sưu tầm] Những thằng già nhớ mẹ

Đọc được bài viết này trên internet, vậy là sau chuyến đi Đà Lạt về kiếm bằng được quyển sách Những thằng già nhớ mẹ!

Bông hồng đỏ hay bông hồng trắng cho Ngày -của- Mẹ, đối với tôi chỉ là biểu tượng, chẳng ép phê gì. Ký ức về mẹ, dù gần hay xa, mới là điều nhức nhối. Tuổi càng cao, càng dễ quên chuyện trước mắt, nhưng càng nhớ chuyện xa xôi. Tuổi đời, tình đời trải miết rồi, nay nhớ về mẹ, thấy mình còn biết bao điều thiếu sót và ray rứt, cứ giá mà… giá mà….

Vũ Thế Thành (tuyển tập “Những thằng già nhớ mẹ”)

“…Nào khi đội gạo canh rau, Muốn còn như trước dễ hầu được ru…” (Nhị thập tứ hiếu – Lý Văn Phức)

Hai mươi năm trước, ông tổng giám đốc công ty tôi mất mẹ. Lúc đương quyền, ông đem mẹ vào Sàigòn ở với ông. Khi ông về hưu, bà đòi về quê ở vùng ngoại ô Hà Nội và mất ở đó. Tôi đến thăm khi ông trở lại Sàigòn được vài tháng.

– Tuổi già được về quê sống những năm tháng cuối đời, rồi mất nhẹ nhàng như thế thì còn gì bằng, tôi an ủi.

– Mất mẹ tớ cảm thấy như thiêu thiếu thế nào ấy… 

– Thiếu cái gì?

– Tớ muốn trồng dàn bầu hay dàn mướp ở sau nhà cho mát, trồng cây nào khác hay hơn vì tớ sợ kiến… Tớ vẫn hay hỏi bà những chuyện lặt vặt như thế. Tớ sinh ra ở quê, nhưng có sống ở quê đâu. Bây giờ bà mất, tớ chẳng biết hỏi ai…

Hồi đó tôi chưa quá 40, còn mẹ, thấy cái thiêu thiếu của ông đúng là lẩm cẩm. Mấy chuyện vặt đó hỏi đâu chẳng được. Bây giờ thì tôi mới cảm nhận được cái thiêu thiếu của ông là thế nào.

Tôi có thằng bạn hồi trung học. Tay này quậy phá thầy cô dàn trời. Trường đuổi học, mời phụ huynh đến thông báo. Mẹ nó đến, đứng khoanh tay như người phạm tội, nhẫn nhục nghe thầy tổng giám thị trút cơn thịnh nộ, hài tội thằng con gần nửa tiếng đồng hồ..

Mẹ nó chảy nước mắt: “ Nhà cháu nghèo, chạy cơm từng bữa cho anh em nhà nó có cái ăn. Nhà cháu lại không biết chữ, biết thế nào mà dạy nó. Nhờ thầy cô thương đến mà dạy dỗ. Đuổi học , thì nó học ở đâu? Ra trường tư làm gì có tiền. Trăm sự nhờ thầy thương cháu, roi vọt cho cháu nên người. Để rồi tối về, nhà cháu răn đe nó…”

Cơn thịnh nộ trôi qua, dường như thương cảm với người đàn bà quê mùa trước mặt, thầy tổng giám thị rồi cũng bỏ qua. Tôi và thằng ông mãnh đó lấp ló ngoài văn phòng theo dõi. Nó cười hi hí khi biết mình… tai qua nạn khỏi. Chưa hết, hôm sau nó hớn hở : “ May quá, bà già tao giấu biệt chuyện này với ông già, nếu không thì… hì…hì…”.

Nó tiếp tục quậy phá, nhưng kín đáo hơn, quậy phá cho đến khi vào lính vẫn còn, nên lãnh “củ” đều đều. Lần này thì chẳng ai nhẫn nhục thay cho nó. Hôm rồi, thằng ông mãnh về nhà sau ca làm đêm ở Mỹ, ngồi uống rượu một mình, lướt “net”, đọc được bài “Cá bống kho tiêu” nào đó trên mạng, gọi phone cho tôi từ Mỹ, nói rằng, tự nhiên nhớ mẹ, rồi khóc hu…hu… qua điện thoại : “ Cả đời tao làm khổ bà già. Bà già bệnh, tao bận việc, cứ hẹn lần, không về chăm sóc được. Bà già mất, tao về, không kịp nhìn mặt… Tiền bạc bây giờ có ích gì…”. Mẹ nó mất cũng gần 10 năm rồi… Càng quậy phá, càng mềm nhũn. Nguôi ngoai gì nổi !

Mẹ tôi mất hồi đầu năm. Thấy tôi buồn, thằng bạn học rủ về quê nó ở Châu Đốc chơi cho khuây khỏa. Chén thù chén tạc , say túy lúy, cả bọn chuệnh choạng kéo nhau đi hát… karaoke. Thằng bạn cầm micro : “ Xin giới thiệu với các anh em Châu Đốc, thằng bạn tôi đây ở Sàigòn vừa mất mẹ. Tôi xin hát tặng nó bài… “Bông hồng cài áo”… Rồi nó say sưa hát, động tác biểu diễn như một ca sĩ chuyên nghiệp. Bỗng nhiên giọng hát run run… Nó khóc nấc lên… Cách đây hai năm, tôi về Châu Đốc dự đám tang mẹ nó. Nó hát cho tôi hay hát cho nó?

Chuyện khác, lần này không phải thằng già, mà là …bà già. Tôi có cô bạn người Ý trạc tuổi, mỗi lần về Milan, ra nghĩa trang thăm mẹ, mang theo thỏi chocolate, ngày xưa bà thích ăn (mà cô ta cũng thích nữa), bẻ chocolate, cùng ăn với cái… bóng mẹ. Chocolate Tây thay cho nhang đèn Ta, cũng chỉ là tấm lòng. Mẹ cô ta mất cũng 10 năm rồi.

Lại có thằng, có thức ăn hay trái cây nào hay hay, lại mang để trên bàn thờ mẹ, và đặc biệt chỉ thích món ăn lấy từ bàn thờ mẹ. Khách đến chơi, thân thiết lắm, mới mang đồ cúng mẹ xuống đãi. Hỏi vì sao ? Ừ, thì cũng như hồi xưa bà cho mình ăn vậy, có đồ gì ngon cũng để dành cho mình…

Mà có thằng con nào, dù có làm tới cái ông gì vĩ đại đến đâu lại trưởng thành dưới con mắt của mẹ mình đâu nhỉ ? Có thằng 6 bó rồi, xách xe ra khỏi nhà, vẫn bị gọi lại “ Quên mang nón (bảo hiểm)”. Mùa mưa, trời chưa mưa, ngồi một chỗ, nhưng vẫn gọi vói  thằng con « Mang theo áo mưa ».

Tôi có thằng bạn trẻ người Đức chừng… 50, ra ngoài đường cũng bị bà già “vịn” theo kiểu đó “ Alex, quên mang dù !”. Thằng này lúc nào cũng tự hào vì còn mẹ. Nó khoe: “ Từ hồi tôi qua Việt Nam, mẹ tôi lấy làm lạ vì tôi quan tâm tới bả khác xưa nhiều lắm. Bả vui !”. Alex làm ăn ở Việt Nam hơn 12 năm rồi.

Bông hồng đỏ hay bông hồng trắng cho Ngày -của- Mẹ, đối với tôi chỉ là biểu tượng, chẳng ép phê gì. Ký ức về mẹ, dù gần hay xa, mới là điều nhức nhối. Tuổi càng cao, càng dễ quên chuyện trước mắt, nhưng càng nhớ chuyện xa xôi. Tuổi đời, tình đời trải miết rồi, nay nhớ về mẹ, thấy mình còn biết bao điều thiếu sót và ray rứt, cứ giá mà… giá mà….

Hồi nhỏ học “Nhị thập tứ hiếu”, có chuyện lão Lai, già khú đế ra rồi, mà còn làm trò hề, giả vờ té ngã như con nít để mẹ cười. Tôi thấy ông này diễu dở. Bây giờ tôi muốn diễu dở như ông cũng không được.  Nụ cười của người già, dù là móm mém, dù là mù lòa, nghễnh ngãng,… nhớ lại, sao thấy hiền quá. Nhớ đến tận đáy lòng. Ray rứt và ân hận là thế ! Làm sao thời gian có thể lùi lại để ngồi giã trầu, đấm lưng và chiêm ngưỡng nụ cười móm mém?

Nụ cười của mẹ già không phải là nụ cười vì tiền vì bạc, vì chén cơm manh áo, vì quyền bính thế gian. Đó là là nụ cười mãn nguyện khi con cháu ở bên mình, vẫn chưa quên mình…

Các bạn trẻ hẳn có nhiều cơ may còn mẹ. Hãy biết trân trọng và tận dụng thời gian bên mẹ. Tôi biết (cũng như tôi ngày xưa), cách biện minh dễ nhất là bận việc và hẹn lần.

Thời gian chẳng quay lại, và cũng chẳng làm nguôi ngoai nỗi nhớ đâu! Những giọt lệ già mà nhớ mẹ, như nuốt ngược vào tim, mặn biết chừng nào!

Nguồn

Standard
Memory

Đang debug chết bà thì thấy tin nhắn skype của chị PM (ngồi tận office bên Đức) hỏi tại sao 8.30pm rồi mà vẫn còn làm việc. Đuổi thì về, hết tuần này là mình chia tay nhau rồi kkk!

Về trễ đúng ngay set 4 trận Roger vs. Cilic, lâu rồi không coi Roger đánh loạt tie-break. Mà đánh kiểu này thì trận tới lấy đâu ra sức nữa để chơi đây! Ráng làm cái Wimbledon năm nay rồi nghỉ cũng được.

Mục tiêu của tháng này là phải xong 2 cuốn sách dày cộm…

WP_20160706_001 1

Lúc viết cái post này thì vừa thấy 1 người bạn share danh ngôn “Người bi quan phàn nàn về cơn gió; người lạc quan chờ đợi nó đổi chiều; người thực tế điều chỉnh lại cánh buồm“. Hôm nay ngồi với một số anh em trong project mới bàn về Scrum, bàn về hướng đi của project, bàn về con người… Thấy gió thì lúc nào cũng có…

Standard
Memory

Đang đọc quyển Hồi ký Alex Ferguson. Có nhiều thắc mắc trong thời gian dài không lời giải đáp, ví dụ như lý do chính xác tại sao ông lại tuyên bố nghỉ hưu – cuối cùng đã hiểu ông đưa ra quyết định này là vì tình yêu với vợ; hay tại sao ông lại bán Nistelrooy – ông dành nguyên 1 chương cho Nistelrooy mặc dù MU có rất nhiều huyền thoại, nhưng không phải ai cũng được ông dành riêng 1 chương để nói về, chỉ tiếc là chương nói về Nistelrooy thì hầu như một màu xám, vì quan hệ của họ những năm cuối rất tồi (nguyên nhân chính xuất phát từ Ro điệu và Real, lại là Real!). Veron chỉ là một phần rất nhỏ trong lịch sử của MU, nhưng những gì Alex mô tả về Veron thì không thể nín cười được. Xem MU từ lâu, nhưng lần đầu tiên biết việc ông từng hỏi mua Viera một cách nghiêm túc để thay … Keane. Hỏi sao sau khi rời MU, Keane lại hay ném đá MU đến vậy!

Standard

Lì xì 2016

WP_20160222_001-3

Memory
Image
Memory

Một tuần nghỉ Tết đọc được gần 2/3 quyển tiểu thuyết Ông trăm tuổi trèo qua cửa sổ và biến mất. Bối cảnh chính là ở Thuỵ Điển, một đất nước Châu Âu, càng đọc càng nhớ những ngày ở Stuttgart. Tự nhiên lại muốn quay lại Châu Âu một lần nữa! Đọc cái tựa thì câu hỏi đầu tiên xuất hiện trong đầu đó là tại sao (bí quyết) ông già trong truyện sống được tới trăm tuổi? (không phải là tại sao một ông già trăm tuổi lại có thể trèo qua được cửa sổ!). Cũng nhanh chóng tìm ra được một lý do (rất hợp lý), đó là ông ấy bị “thiến” từ hồi còn trẻ! Nếu biết được bí mật này, người ta có còn muốn chúc nhau sống lâu trăm tuổi không?!

[Updated] Sau khi đọc dòng cuối cùng của chương cuối cùng trong quyển tiểu thuyết mới phát hiện ra 1 điều đó là ông già hồi trẻ chỉ suýt thành công công thôi!

Sau một vài ngày dùng thử & so sánh, cuối cùng mình chọn freecamp để tạo mấy cái todos. Mỗi vài tháng lại thay đổi tool (vì thời buổi này tool ra nhanh chóng mặt), mặc dù mindset thì vẫn ù lì.

Trong cái calendar năm trước, mình có để 1 cái note là phải xem xong bộ phim hoạt hình Đảo hải tặc, nhưng cũng mới xem vài chục tập. Lần đầu tiên biết bộ hoạt hình này là khi xem ké với thằng nhỏ trong nhà ngay tập Zoro đánh nhau với Mắt diều hâu, thấy nhân vật Mihawk này đáng xem!

Standard