wp_20161003_001-2-2

Advertisements
Memory

a cloudy day (@Frankfurt)

Image
Memory

What memento I’ve collected

Mỗi chuyến đi Châu Âu, niềm vui cuối ngày là ngồi đếm xem mình còn lại bao nhiêu gói mì gói mang qua, còn lại bao nhiêu tiền để sống & phát hiện ra vừa kiếm được 1 (hay nhiều) đồng 2 Euro mà mình chưa có!

imgp3564

Hạnh phúc hơn khi có thể kiếm được đồng 2 Euro chưa có ngay tại VN từ 1 em gái trong nhóm (bù lại phải tốn đồng 2 Euro mới tinh sản xuất năm 2016 vừa xu được của anh bạn đi cùng)

imgp3567

Standard
Memory

imgp3550

Cứ sau mỗi chuyến đi cái xó ve chai của mình lại thêm nhiều đồ! Thấy cái gì lạ lạ cũng muốn nhặt về hết, đến cả mấy chiếc lá thu ngả vàng. Hỏi sao lúc nào cũng vượt quá số kg quy định của hành lý ký gửi! Đâu nhất thiết chỉ mua trải nghiệm thôi!

Standard
Memory

Trước chuyến đi Đức thì bắt đầu sốt; mấy ngày trước khi về lại chăm chỉ chui xuống chỗ quầy tiếp tân của khách sạn không có máy sưởi để vào wifi đến nửa đêm. Cũng nhờ vậy mới chịu uống mấy liều thuốc của anh bạn đi cùng đưa cho, nên lên máy bay là ngủ li bì vì trước giờ cứ lên máy bay là không chợp mắt được vì tiếng động cơ. Về đến VN lại ngủ tiếp 2 ngày! Có đi xa mới thấy không đâu bằng ở nhà, lúc nào cũng được mạ lo…

Nay nghỉ, rảnh ngồi nghĩ lại vài câu chuyện. Thằng cha trong những câu chuyện đó lúc nào chat, trước những câu hỏi thì hoặc là sẽ quên trả lời, hoặc nhiều khi chỉ dùng đúng 1 kí tự mặt cười – để cười trừ. Cũng may những người bạn của cha nội đó phải nói rất rất kiên nhẫn, ít khi thấy trách móc! Đến một ly kem đơn giản, hay cái hẹn café cũng trần trừ năm này qua năm khác!!! Tại thấy cha nội này tính giống mình nên ghi lại!

Học thêm thành ngữ tiếng Nhật mới “Mizu ni nagasu” trong chuyến đi Đức. Lúc đầu để lên skype; 1 em gái sau khi google xong nói để câu này có vẻ tâm trạng nên mình rút xuống! Sau đó bạn ấy hỏi mượn câu “Ichigo Ichie” để lên skype, câu này mới tâm trạng mà :((!

Standard
Memory

Tối nay đi ăn với 2 người bạn ở một quán ăn Việt gần office cũ, trong đó có 1 người bạn mới quen. 2 cô gái có nhiều điểm giống nhau, rất trẻ, đã từng là nhân viên bosch vn, học tiếp master ở Đức, và cùng sống tự lập xa quê hương. Họ chắc chắn giỏi & rất năng động! Nhưng khi ngồi ăn trong một không gian ấm cúng trang trí theo kiểu Á Đông, bên ngoài trời vào thu lạnh buốt (chắc chỉ khoảng 5-6 độ C), mình lại suy nghĩ nhiều về những vất vả mà họ phải đối mặt khi xa gia đình, bạn bè! Có lẽ mình lo hơi thừa, vì cô gái mà mình biết rất mạnh mẽ, đã bao nhiêu lần em một mình chống lại đám đông!

9PM mọi người rời quán ăn vì người bạn mới quen phải bắt tàu mất 45 phút mới về đến căn hộ. Trời càng về khuya lại càng lạnh!!!

Đứng đợi tàu trễ, hơi lạnh thấm qua mấy lớp áo. Thèm đọc lại triết lý Ichigo Ichie của một bạn nào đó viết trên mạng, “Một đời người có bao nhiêu khoảnh khắc không thể nào quên? Dẫu chỉ chạm vào vạt áo nhau, cũng kể như đã có duyên. Mấy tỷ người trên thế giới này, một trăm năm cõi trần có thể gặp được bao nhiêu?
     Thế giới này nhỏ lắm, chỉ cần xoay người một cái là bạn không ngờ rằng mình sẽ gặp được ai. Nhưng thế giới này cũng rất lớn, chỉ cần quay lưng bước đi là sẽ chẳng bao giờ gặp lại.

Standard
Memory

Thu ở Favoritepark, Germany

Đến Châu Âu vào mùa thu chỉ đợi để ngắm cảnh lá thu rụng! Vầy là về được rồi.

IMGP3470.jpg

Đi chung với một số người bạn ở bosch đang làm bên này, một số khác trong nhóm đang là sinh viên theo học master. Cả đám đi bộ từ Ludwigsburg đến Favoritepark. Trời thì mưa to, nhiệt độ ngoài trời chắc chỉ khoảng 3-5°C, bus thì phải 30 phút hay hơn mới có một chuyến, 7 người nhưng chỉ mang có 3 cây dù; vậy mà cả đám vẫn quyết định đội mưa đi bộ gần 45 phút!

IMGP3485.jpg

Hai bên đường, những hàng cây vào thu lá vàng rụng nhìn rất lãng mạng. Trong công viên họ trồng rất nhiều táo, vài cây những quả táo chín rụng đầy gốc!

Cuối ngày kiểm tra lại tracking của fitbit thấy cả ngày đã cuốc bộ được hơn 20K bước chân!!! Ở nhà, đếm cả luôn ngồi xe đến chỗ làm, nó cũng chỉ cho mình gần 2K bước!

Ngồi giữa Stuttgart viết cái post này, lại đang nghe bài hát “tôi thường đó đây, bùn đen in dấu giày, …, áo đường xa không ấm gió phương xa…”. Nghe có vẻ không ăn nhập gì. Nhưng mà lạnh quáaaa!!!

Standard
Memory

Tối nay chạy về nhà gặp ít nhất là 3 nhóm bắt đầu cho những chuyến đi xa cuối tuần. Trong đó có nhóm chạy toàn ex 2015, mà mình lại mê dòng ex nên không thể không để ý! Mỗi lần như vầy lại làm mình muốn đổi xe ngay & luôn!!!

Mình cũng có chuyến đi hơn 6000 km chủ nhật này để chuẩn bị. Chuyển qua project mới đồng nghĩa với việc sẽ là những khách hàng mới, office mới; nhưng những người bạn cũ, office cũ Feuerbach cách đó không xa, cũng chỉ vài km. Cảm giác sẽ lại gặp nhau giữa Feuerbach nói câu <<Xin chào>> nhưng không còn chung project rất khó tả! Dù thế nào thì mọi người cũng sẽ lại cùng nhau thưởng thức beer festival giữa cái thu Stuttgart!!! Mình vẫn nhớ ngày cuối trong project, các bác nói <<tụi tao biết thể nào cũng gặp lại mày trong một ngày không xa>>, dù có thể lần gặp này vẫn chưa phải như mong đợi, nhưng thôi cứ trân trọng nó trước đã, “Ichi go Ichi e“!!!

Vụ công an gạt tay trúng má phóng viên đúng là một trò hề. Đến những người lớn (có thể học hành không nhiều) xung quanh mình bây giờ cũng biết nghe bbc là một cách để tiếp cận thông tin dù có thể không hoàn toàn đúng sự thật nhưng đa chiều. Họ không tin nổi mấy bố mập mờ đánh lận con đen này rồi!

Nhờ có cái chương trình solo cùng bolero, mình nghe thêm được khối bài: người tình không đến, chiều cuối tuần, tình là sợi tơ…

Standard