Memory

Lúc nào gặp y như là bác đang học hoặc nghiên cứu một cái gì đó mới mẻ. Năm nay đã hơn 70 tuổi, nhưng tinh thần học tập của bác luôn khiến mình ngưỡng mộ. Tối chạy qua xem giúp bác cái máy in, bác kể đang theo một khoá học online về teamwork, cùng với một vài khoá học khác đang theo như tiếng Anh, máy tính, tôn giáo, triết…  Trăn trở lớn nhất của bác bây giờ đó là bác đã quá già, khả năng tiếp thu không còn được như trước, nên sẽ hạn chế ít nhiều. Nhưng không vì thế mà bác không mày mò học hỏi. Trong đầu bác luôn nghĩ xem làm thế nào tiếp thu kiến thức, sau đó tổ chức truyền tải nó lại cho lớp trẻ trong giáo xứ. Tầm nhìn & tâm nhiều người rộng thật!

Advertisements
Standard
Memory

Thật thật giả giả, lòng người khó hiểu… Nhạt!

Standard
Memory

Những ngày cuối năm công việc vẫn rất căng. Ôm một cái story to đùng liên quan đến performance của hệ thống, làm trong gần 2 sprints vẫn chưa đi đến đâu. Quan trọng hơn là sang đầu năm mới khi khách hàng quay lại từ kỳ nghỉ lễ dài, sẽ phải có gì đó để cho họ xem. Treat the cause, not the symptom => đây là tiêu chí chính để có được 1 output tốt, nhưng cuối cùng mọi con đường có vẻ đều đi vào ngõ cụt.

Đây cũng là năm mình dùng những ngày nghỉ phép rất mạnh tay, 18.5 annual leave + 1 birthday leave + 7 unpaid leave. 2 tháng cuối năm không còn một ngày phép nào. Giờ chỉ còn cách ngồi đợi sang năm mới, khi số lượng ngày phép được reset lại.

Đọc bài “Nụ hôn vĩnh biệt của người vợ trước khi hiến tạng chồng” trên vnexpress có cảm xúc rất mâu thuẫn & suy nghĩ rất nhiều. Đa phần comments từ mọi người đều cảm động vì nghĩa cử cao đẹp của vợ chồng chị. Nhờ quyết định hiến tạng đã cứu sống được 5 mạng người. <<Cầm tay chồng thật lâu trước lúc các bác sĩ đưa anh sang phòng mổ lấy tạng, chị nghẹn ngào rồi cúi người hôn lên môi chồng. Người đàn ông nằm trên giường bệnh, trên đầu là máy sinh hiệu đang đo nhịp tim. Đường tim vẫn đang chạy hình sin…>>. Mình không ở trong hoàn cảnh của người vợ này, nên sẽ không đánh giá tính đúng/sai của quyết định. Chỉ là những câu hỏi cứ lởn vởn trong đầu, đi từ sự xúc động  của hình ảnh hôn lên môi người chồng đang nằm đó bất động đến sự ngỡ ngàng khi mà đường tim của người chồng vẫn đang chạy hình sin! đây có phải đã áp dụng luật “cái chết êm ái” một cách gián tiếp? nếu người thân của bạn nằm đó khi nhịp tim vẫn còn, liệu bạn có đủ can đảm để dừng nhịp tim đó với bất kỳ lý do gì? câu trả lời từ bản thân chắc chắn là KHÔNG, có lẽ do mình ích kỷ. Nhưng khi người yêu quý đang nằm đó, giằng co giữa sự sống và cái chết, một cách tự nhiên bằng mọi giá, bạn sẽ phải chạy vạy khắp nơi để tìm kiếm một tia hy vọng, hoặc chí ít mỗi giây phút vẫn được thấy họ nằm đó dù với hơi thở ít ỏi cũng đã là niềm hạnh phúc quá đỗi to lớn, không gì có thể đánh đổi. Làm sao bạn có thể biết bên trong thân thể nằm bất động đó, họ đang chiến đấu dành giật lại sự sống? Hình sin duỗi dài thành đường thẳng, nên theo một cách tự nhiên, không phải cưỡng ép. Và cuối cùng, lòng nhân ái không thể đánh đổi bằng sự nhẫn tâm!

Standard
Memory

Sáng đi làm trong đầu suy nghĩ đến vấn đề “người” của MU hiện tại, nhất là sau những trận thua vừa rồi. Nếu là sếp lớn của MU, mình sẽ làm gấp 2 việc:

(1) là sa thải Mourinho. Mou luôn nói MU là đội bóng mà ông dành tình cảm đặc biệt, nhưng với những gì đang làm, từ con người đến lối chơi, thì giống như ông đang “phá”  nát MU. Mình hâm mộ cách Mou xây dựng Chelsea trong những mùa đầu khi ông mới đến giải Ngoại hạng, chuẩn bị rất kỹ cho mọi tình huống trên sân, từ phạt góc cho đến những lần dàn xếp đá phạt… Không hiểu có phải đã quá thành công, mà ông quên mất những gì làm nên tên tuổi của mình ngày hôm nay?! Hay ông cũng đang làm tất cả để được ra đi!

(2) là cố gắng đẩy Pogba ra đi với một số tiền thu về hợp lý. Pogba giỏi, nhưng chưa đạt đến tầm của Ronaldo ngày trước ở MU để được đối xử đặc biệt. Thói đỏng đẻo sẽ lại gây họa cho MU. Khi vui thì không sao, nhưng hễ “buồn” là thể nào cũng có chuyện (mà anh ấy lại rất hay buồn!).

Trưa nay đi mua cơm, thấy trên TV đang chạy những thống kê về Mou. Như vậy là Mou đã toại nguyện khi “được” sa thải?! Mình rất thích những gì Maurizio Sarri đã làm ở Napoli và giờ là Chelsea, ông luôn xây dựng & kiểm soát mọi thứ theo triết lý của riêng mình, một người Ý theo triết lý tấn công đẹp. Cái MU cần bây giờ không phải là 1 người đã thật thành công (như Zidan, Conte), mà là một người có triết lý rõ ràng & phù hợp với lịch sử CLB. Nếu tính 1 năm đầu, Mou rõ ràng đã rất thành công, nhưng đi trọn con đường, ông chỉ là người thất bại.

Standard
Memory

Đọc bài phỏng vấn bà Lê Hoàng Diệp Thảo về cuộc sống trước khi chia tay của 2 người từng sát cánh cùng nhau tạo nên thương hiệu café Trung Nguyên, khi phóng viên hỏi bà câu hỏi “Giữa hàng tá người đàn ông giàu có theo đuổi mình, sao chị lại chọn cho mình người đàn ông nghèo nhất?”, bà mở đầu câu trả lời rất hay “Nếu định nghĩa sự giàu có bằng tài sản, thì có lẽ khi đó anh Vũ rất nghèo. Nhưng nếu định nghĩa sự giàu có bằng tinh thần và ý chí, thì tôi chắc rằng hiếm ai giàu hơn anh ấy…

Cũng một bài viết khác viết về cặp vợ chồng này, phóng viên đã chốt lại bài viết về mối quan hệ của họ bằng một câu “Khó khăn sẽ giúp con người xích lại gần nhau, còn trong vui sướng, bình yên… thì có lẽ ta chẳng dám nói trước điều gì.“.

Mình không biết bao nhiêu % trong những lời nói đó là sự thật, nhưng nếu không xét trên toàn bộ câu chuyện, mà chỉ xem từng đoạn nhỏ trong câu chuyện đó, cũng có rất nhiều điều hay để học từ đó.

Standard
Memory

<<Ở Nhật có nhiều thứ rất đắt. Có nhiều thứ đắt. Có nhiều thứ rẻ. Có nhiều thứ rất rẻ. Và có nhiều thứ, người ta cho không. Đó là tình cảm, là sự nhiệt tình, là sự giúp đỡ tận tâm, là lòng chân thành… Tôi tin, ở đâu cũng có người này người kia. Đời bao gồm cả tốt và xấu như hai mặt của một túi quần. Người thì bao gồm, tử tế và chưa tử tế hoặc là ít tử tế. Nhưng cho dù, có gặp người Nhật không tốt đi nữa, thì người tốt vẫn quá đông.>>sach_Nhat

Lâu rồi mới lại gặp 1 quyển sách khi đọc cho mình nhiều suy nghĩ trong đầu vậy – cảm hứng để phải đọc trang tiếp theo, suy nghĩ vào việc trải nghiệm một cái gì đó hay đi đến một nơi nào đó mới mẻ, đón nhận vẻ đẹp từ những sự đơn giản trong cuộc sống, và tìm lại niềm tin vào bản chất con người. Những điều vĩ đại phi thường đều xuất phát từ những hành động tốt đẹp nhỏ bé cả mà thôi. Và nhất định, phải giữ lòng tin vào những điều tử tế có tồn tại.

Standard