Memory

Tròn 1 năm rồi đấy (nếu tính theo kiểu phải có gì đó gọi là “official”).

Bên ngoài hiên vắng tối thui
Bà lim dim ngủ trên đùi của ông.

“Bà này, bà có sướng không?
Ăn no tắm mát, được chồng ngoáy tai”

Bà nheo nheo mắt, ngáp dài:
“Ông nhìn xấu hoắc, đẹp trai nỗi gì!
Lo làm chuyện của ông đi
Ngoáy cho sạch sẽ, không thì biết tay”

“Chết rồi không lẽ chẳng may
Tôi đâm mạnh quá, bà này điếc luôn?”

“Tôi làm chi khiến ông buồn?
Muốn vui xỏ dép ra đường mà chơi!”

“Bà này lạ quá đi thôi,
Tôi vui tôi mới muốn ngồi ở đây!”

“Cái gì? Đi đánh cờ vây?
Chắc ông đã chán bà già này rồi ha!”

“Tôi bảo tôi thích ở nhà
Đúng là nghễnh ngãng quá mà bà ơi!”

“Biết rồi, ông muốn đi bơi
Để xem gái trẻ nghịch chơi, nô đùa”

“Ôi trời! tôi đến là thua,
Lần sau cứ gọi là chừa bà ra!”

“À ừ, còn đến quán bar
Ông này ông cút khỏi nhà tôi đi!”

“Tôi nào có muốn cái gì,
Nãy giờ bà cứ muốn nghi tôi hoài…”

“Ra là tôi bị điếc tai
Cho nên ông kiếm bà hai cho mình?”

“Thôi mà, đừng nói linh tinh!
Anh là anh chỉ yêu mình vợ anh!”

“Từ đầu nói thế cho nhanh
Tôi tưởng ông chọc tôi thành điếc luôn.
Để ông có cớ mà chuồn,
Bỏ tôi lại với cái giường trống không!”

“Không trêu tôi nữa, bà hâm!
Để tôi nâng dậy, ngoài sân gió rồi.”

“Ông nào có thấy đâu đường,
Vịn tôi cẩn thận, đừng buông không thì…”

Thơ: Du Phong (internet)

Advertisements
Standard
Memory

Nếu lỡ mai, con thấy đời bạc quá
Thì về nhà, ngủ một giấc cho no
Bao vốn – lời, hơn – thua mẹ cũng trả
Mua một ngày, để con được vô lo

Nguồn: internet

Standard
Memory

Trước khi (Thích Tánh Tuệ)

Chú tiểu

Trước khi định nói điều gì
Ta nên học hạnh nhu mì lắng nghe
Trước khi chỉ trích, cười chê
Ta nên nhìn lại tự phê phán mình.

Trước khi nổi giận, bất bình
Ngồi nghe hơi thở lặng nhìn tự tâm.
Trước khi cầu nguyện âm thầm
Nhủ lòng dung thứ lỗi lầm tha nhân.

Trước khi giọt nước mắt lăn
Biết dừng chân, kẻo ăn năn muộn màng.
Trước khi tính chuyện đá vàng
Mua dây về… Tự buộc ràng xem sao!

Trước khi nói chuyện trời cao
Xem đi dưới đất bước nào chông chênh.
Trước khi ước vọng nhìn lên
Môt lần ngó xuống có thêm thương đời,
Trước khi mua sắm, đua đòi
Phải chăng… Cám dỗ gọi mời, rủ rê?

Trước khi hẹn ước, nguyện thề
Vấn lòng xem có vẹn bề trước, sau.
Trước khi muốn bỏ cuộc mau
Nhớ tâm nhiệt huyết buổi đầu dấn thân.
Trước khi từ biệt dương trần
Sống cho đi, thể tri ân cuộc đời.

Trước khi muốn thấy ai cười
Đầu tiên hàm tiếu trên môi nở chào.
Trước khi muốn nếm ngọt ngào
Tình thương dâng hiến, gửi trao thật thà.

Standard
Memory

19905120_1870000246653427_5937278527697125693_n

Thành phố này buồn quá phải không em?
Thiếu bóng cây xanh mà thãi thừa bụi bẩn
Con người cũng nhiệt tình, chỉ thiếu đi chân thật
Sống ở nơi này chật vật quá, phải không em?

Hay em về cùng anh, về với đồng xanh
Mùa này lúa trổ bông, lúa xanh màu đẹp lắm
Hương lúa ngạt ngào khiến người say đắm
Chẳng giống nơi này…

Hay em về cùng anh, rời bỏ thị thành
Ngày xanh có bao nhiêu, tội tình gì mà phải khổ
Đừng cố gồng mình khi gió mùa đã trở
Về đó có tình người, ở lại có gì không?

Ở lại nơi này, liệu qua nổi mùa đông?
Gió lạnh lùng, lòng người cũng lạnh
Trái đất tròn, lòng người góc cạnh
Có ai mở lòng bao bọc trái tim ta?

Thành phố buồn, hay mình đi thật xa
Trở về với đồng quê sống đời nhàn nhã
Sớm nắng chiều mưa nhưng không còn tất tả
Chẳng phải bon chen giữa những xô bồ

Mình cùng về, rời thành phố nhé em
Xa chốn phồn hoa, quên miền đô hội!
Bỏ mặc lại lẽ đời chật chội
Sống cho mình, sống ra sống, nghe em!

Nguồn: Thơ & hình trên internet

Standard
Memory

Bởi lúc trông anh ngồi giở sách
Những ngón tay xương, cái nhíu mày
Em hiểu vì sao còn thương vậy
Dẫu đã qua rồi những đắm say.

Anh ngồi im ắng bên khung cửa
Bó cúc mua lâu lặng lẽ tàn
Tách cà phê nóng đang uống dở
Ngoài phố mùa thu sắp sửa sang.

Anh đọc gì thế, em chẳng rõ
Vùng đất xa xôi, thế kỷ gần
Hay trong sách có người phải khổ
Sao ngước nhìn em, dáng bâng khuâng?

Anh có thể buồn, tri kỷ ơi
Cuộc đời cơ bản rất chơi vơi
Mặc kệ ai bảo rằng đa cảm
Riêng em, điều đó rất con người.

Em là cốc nước trên bàn rượu
Là kẻ lặng im giữa đám đông
Là bông hoa nhỏ nơi mép phố
Bàn tay thấu hiểu để anh cầm.

Nguyễn Thiên Ngân

Standard
Memory

Mắt nhắm rồi lại mở ra ngay

Nếu nhắm mắt trong vườn lộng gió,
Sẽ được nghe thấy tiếng chim hay,
Tiếng lích rích chim sâu trong lá,
Con chìa vôi vừa hót vừa bay.

Nếu nhắm mắt nghe bà kể chuyện,
Sẽ được nhìn thấy các bà tiên,
Thấy chú bé đi hài bảy dặm,
Quả thị thơm cô Tấm rất hiền.

Nếu nhắm mắt nghĩ về cha mẹ,
Đã nuôi em khôn lớn từng ngày,
Tay bồng bế sớm khuya vất vả,
Mắt nhắm rồi lại mở ra ngay.

Vũ Quần Phương

Nhẹ nhàng…

Standard
Memory

Cảnh Nhàn…

Một mai, một cuốc, một cần câu
Thơ thẩn dầu ai vui thú nào
Ta dại, ta tìm nơi vắng vẻ
Người khôn, người đến chỗ lao xao
Thu ăn măng trúc, đông ăn giá
Xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao
Rượu đến gốc cây, ta sẽ nhắp
Nhìn xem phú quí, tựa chiêm bao

Nguyễn Bỉnh Khiêm

Standard