Memory

Một tuần nghỉ Tết đọc được gần 2/3 quyển tiểu thuyết Ông trăm tuổi trèo qua cửa sổ và biến mất. Bối cảnh chính là ở Thuỵ Điển, một đất nước Châu Âu, càng đọc càng nhớ những ngày ở Stuttgart. Tự nhiên lại muốn quay lại Châu Âu một lần nữa! Đọc cái tựa thì câu hỏi đầu tiên xuất hiện trong đầu đó là tại sao (bí quyết) ông già trong truyện sống được tới trăm tuổi? (không phải là tại sao một ông già trăm tuổi lại có thể trèo qua được cửa sổ!). Cũng nhanh chóng tìm ra được một lý do (rất hợp lý), đó là ông ấy bị “thiến” từ hồi còn trẻ! Nếu biết được bí mật này, người ta có còn muốn chúc nhau sống lâu trăm tuổi không?!

[Updated] Sau khi đọc dòng cuối cùng của chương cuối cùng trong quyển tiểu thuyết mới phát hiện ra 1 điều đó là ông già hồi trẻ chỉ suýt thành công công thôi!

Sau một vài ngày dùng thử & so sánh, cuối cùng mình chọn freecamp để tạo mấy cái todos. Mỗi vài tháng lại thay đổi tool (vì thời buổi này tool ra nhanh chóng mặt), mặc dù mindset thì vẫn ù lì.

Trong cái calendar năm trước, mình có để 1 cái note là phải xem xong bộ phim hoạt hình Đảo hải tặc, nhưng cũng mới xem vài chục tập. Lần đầu tiên biết bộ hoạt hình này là khi xem ké với thằng nhỏ trong nhà ngay tập Zoro đánh nhau với Mắt diều hâu, thấy nhân vật Mihawk này đáng xem!

Standard
Memory

Kết thúc năm 2012

Vậy là năm 2012, một năm đầy thách thức đã trôi qua. Kỳ nghỉ giáng sinh & năm mới năm nay khá dài, nhưng hơn một nửa thời gian là bận rộn với bài thi TOEIC. So với 2011, 2012 là năm có nhiều biến động. Tình hình công việc theo đúng nghĩa hình sin, 6 tháng đầu của năm là khoảng thời gian đạt được hầu hết các kế hoạch đã dự định từ đầu năm trong công việc, nhưng 6 tháng cuối năm, project tham gia đã chạm đáy.

Bắt đầu bằng những dự định, mục tiêu chưa thực hiện được hoặc còn dang dở trong năm 2012 qua.
1. Luận văn thạc sĩ. Có thể thấy vấn đề lớn nhất nằm ở chỗ không có động lực để thực hiện. Và 2013 đã là thời hạn cuối cùng của luận văn.
2. Chưa hoàn thành được kế hoạch lấy một số chứng chỉ về tech đặt ra từ đầu năm. Những thay đổi trong project làm mình phải hoãn lại kế hoạch này.
3. Chưa tập trung nhiều thời gian rèn luyện kỹ năng speaking.
4. Chuyến đi Bhutan vẫn chưa thể khởi hành trong năm nay.
5. Project “Chạy bộ 3 ngày / tuần” không còn được thực hiện đúng tiến độ.

Những gì đã đạt được trong 2012
1. Chứng chỉ INS 21
2. Mục tiêu quan trọng nhất cần đạt được trong công việc trong năm qua cũng đã thực hiện được.
3. Tài chính ổn định, đảm bảo không nợ nần!
4. Thực hiện ý định sưu tập đầy đủ tất cả các tác phẩm của Nhất Linh. Vẫn còn thiếu một số tác phẩm: Giòng sông Thanh Thủy (1960-1961), Nho phong (1924), Hai buổi chiều vàng  (1934-1937), Thế rồi một buổi chiều (1934-1937), Thương chồng  (1961), Tối tăm (1936)
5. Vẫn tiếp tục kế hoạch 2 tuần phải xử  xong 1 quyển sách.
6. Giữ thói quen cập nhật blog

Một năm 2012,
– MU mất chức vô địch Premier League vào tay MC ở vòng đấu cuối cùng
– Robin chuyển đến MU & mang đến những bàn thắng
– Bức tượng Sir Alex được dựng vì những cống hiến vĩ đại của ông
– Rogers đã chiến đấu để giành lại vị trí số 1 (dù sau đó Djokovic đã lấy lại)
– Sự kiện ngày tận thế hụt 21/12/2012
– Nhà báo (nên) nói láo ăn tiền! Nếu nói thật (không biết vụ ăn tiền thì sao), hãy nhìn Hoàng Khương của báo Tuổi Trẻ!!!
– Tình hình an ninh XH hết sức phức tạp

2013

Bước sang năm 2013 với những dự định, hoài bão, trong bất kỳ hoàn cảnh nào, hy vọng sẽ trải nghiệm trọn vẹn!

Tiếc làm chi đóa hoa vàng quá độ
Gió xuân nồng cũng chẳng ấm lòng đâu
Nếu tình xưa còn lưu luyến đời nhau
Thì xin hãy mang hoa về đất mẹ

Khúc tình ca hát xin người khe khẽ
Kẻo giật mình giấc ngủ sắp nồng hơi
Một mai kia dẫu xa cách phương trời
Tôi sẽ chẳng tiếc đời khi cúi xuống

Tôi sẽ chẳng buồn vì người ngủ muộn
Để mình tôi cô lẻ chốn ngàn khơi
Vì thân tàn nhưng trải khắp muôn nơi
Niềm yêu dấu trao người từng vung vãi

Người hãy sống trong đời để thấy
Niềm vui khi mất mát cận kề
Sẽ hiểu ra cuộc sống bộn bề
Được và mất là những điều quy luật

Ai cũng có đỉnh niềm vui cao ngất
Đọa đày thân khô héo lúc tan tành
Ai cũng có những quảng đời tươi xanh
Rồi tàn úa khi năm dài đeo đuổi

Ai cũng phải qua đoạn đường rong rủi
Mang thành công hay thất bại thường tình
Ai cũng có khi nhục khi vinh
Được và mất – hiểu khi hoàn toàn mất

Ai cũng có những người thương yêu nhất
Và hành trang là mái ấm gia đình
Mấy ai được trọn vẹn nghĩa tình
Nếu mãi chạy theo đường danh lợi

Những khát khao như con ngựa đói
Sẽ cuồng chân bên đồng cỏ xanh rì
Rồi lạnh lùng quay mặt bước đi
Một ngày, đồng không nuôi nổi cỏ

Mấy ai không đam mê chứng tỏ
Bởi tài tình riêng hay thủ thuật cao tay
Rồi một ngày nằm xuống bên tôi đây
Anh sẽ hiểu rõ điều được mất

Anh hãy sống để được thương yêu nhất
Bởi tình yêu dù anh không chọn lựa bao giờ
Hãy quen với những bất ngờ
Vì ngày mai chẳng ai nào biết trước

Hãy để tôi bình yên đừng ước
Bởi tôi đi mà thanh thản vô ngần
Nếu yêu tôi hãy hiểu cho rằng
Sẽ hạnh phúc khi chấp nhận điều được mất

Và cố gắng bằng ý chí cao nhất
Những gì anh kì vọng ở trên đời
Dẫu biết rằng chưa hẳn được nụ cười
Nhưng thanh thản bởi lòng mình chân thật

Anh biết không tôi đang được và mất
Khi giờ đây tôi…mãi mãi không về!

(Được và mất, Sưu tầm)

Standard
Memory

Vài quyển sách cũ của Nhất Linh

Kết thúc kỳ nghỉ ngắn ngày, luyện thêm vài tips TOEIC, lang thang vài vòng ngắm quầy rượu Metro, chai nào cũng muốn (mà không có tiền!), lại có cô bé dễ thương, dụ mình mua chai remy mà còn nợ mình chai khuyến mãi!

Kiếm được quyển Mối tình “chân” của Nhất Linh. Có 2 cái nhầm lẫn từ truyện ngắn này. Thứ nhất, lúc đặt mua, nhắn người bán sách “lấy quyển Mối chân tình của Nhất Linh”, nhìn kỹ lại, tên sách là Mối tình “chân” (cái tựa nghe là lạ), không phải Mối chân tình! Thứ hai, trước giờ tìm hiểu về NL, chưa nghe ông có truyện ngắn này bao giờ, trang Nguyễn Trường Tam trên wiki cũng không có thông tin về quyển này (mặc dù google cũng ra được một quyển nhưng rất ít thông tin). Có duyên!

Sau kỳ nghỉ này, tủ sách Nhất Linh cũng đã được bổ sung thêm một số quyển cất công tìm kiếm lâu nay.

Standard
Memory

Cuối tuần

Có cảm giác mọi thứ đang dậm chân tại chỗ. Vì vậy mà xin nghỉ ngày thứ 6 để giải quyết một số vấn đề. Ngồi nhà check mail xem có tin gì mới, thấy sếp gửi mail “Mọi người, tình hình nhóm hết sức yên lắng, trời kéo mây đen. Nếu ai không có việc gì thì có thể về sớm”. Lúc đó mới 3h chiều. Vậy là mình hố mất một ngày phép, sao sếp không nói em sớm!

Vừa mất một quyển sách mà mình nghĩ phải rất lâu mới có thể tìm được 1 quyển khác như vậy. Tiếc đứt ruột!

Cái hồ cá không hiểu sao lại bị bể kính nền. Hết sức vô lý. Chỉ có đứa nào chọi gạch thì nó mới bể được như vậy! Nhưng hồ cá để trong phòng mình thì đứa nào vào chọi được ?!

Những ngày này lùm xùm vụ ACB. Rút hay không rút là câu hỏi lớn trong mấy ngày nay ở khắp mọi nơi. Tiền mình trong đó dù không nhiều, nhưng mất thì phải nhịn đói dài dài. Trong các ngân hàng từng giao dịch, nhận thấy ACB là ngân hàng có tinh thần cầu thị cao nhất. Nhưng trong vụ này chỉ ngán cái là thông tin hết sức bưng bít, nên dẫn đến sự mất lòng tin.

Tấm ảnh Khúc giao mùa thấy trên trang thể thao văn hóa để lại nhiều ấn tượng.

Ôi, bâng khuâng sống giữa đời này
Biết mấy người đi lạc bước đây ?
Say tỉnh, tỉnh say, nào thấy hướng

(Một bài thơ chẳng ăn nhập gì :D)

Standard
Memory

Đi Tây

Tên một quyển sách đã tìm từ rất lâu. Cuối cùng cũng bổ sung được nó vào kệ sách. Nói đùa với thằng bạn khi nào có quyển tập truyện này trong tay, chắc cũng có cơ hội đi Tây một chuyến. Thời gian gần đây, giao tiếp với một số bác bán ve chai, những ve chai đại nhân đúng nghĩa đen. Có những người trong số đó còn rất trẻ, nhưng đã sở hữu những thứ giá trị mà có nhiều tiền cũng chưa chắc mua được. Càng sống lâu càng hiểu hơn câu dặn dò của tú bà “Nghề chơi cũng lắm công phu, Làng chơi ta phải biết cho đủ điều

Bài học đang học trong tuần này.

Ta (Hasan, một nhà hiền triết Hồi giáo) đến một thành phố nọ và thấy một đứa bé trên tay cầm một cây nến đã thắp sáng để đặt trong đền thờ. Ta hỏi đứa bé: “Con tự thắp sáng cây nến này phải không?” Đứa bé đáp: “Thưa phải.” Đoạn ta hỏi: “Vậy con có biết ánh sáng từ đâu đến không?”. Đứa bé cười to, thổi phụt ngọn nến và nói: “Ngài thấy ánh sáng đã biến mất, vậy ngài bảo ánh sáng đã đi đâu?”. Cái tôi ngạo nghễ của ta hoàn toàn sụp đổ, pho kiến thức kim cổ của ta cũng sụp đổ theo. Lúc ấy ta nghiệm ra sự dốt nát của bản thân. Và từ đó ta vứt đi tất cả những tự hào về kiến thức của mình.

Lúc tìm quyển Đi Tây, gặp mấy câu sau của Thứ Lễ. Cũng hợp!

Non nước đang chờ gót lãng du,
Đâu đây vẳng tiếng hát chinh-phu,
Lòng tôi phơi phới quên thương tiếc
Đưa tiễn anh ra chốn hải hồ.

Standard