Literature, Memory

Tình lơ – Nguyễn Ngọc Tư

Cái note đầu tiền trên fb là truyện ngắn Tình lơ của Nguyễn Ngọc Tư đăng trên báo Tuổi Trẻ. Cũng lâu lắm rồi mình không đụng lại vào tờ báo Tuổi trẻ Chủ Nhật nên chắc đã bỏ lỡ rất nhiều truyện ngắn hay.

1. Lâu rồi, má tôi có đi coi phim Công lý báo thù người ta chiếu đằng sân xã ủy. Dượng Bảy (lúc chưa phải là dượng Bảy) bữa đó cũng coi chung, ngồi kế bên má, gần cái phông vải lớn. Coi hát thì chỗ này là ngon lành nhất, nhìn đào kép rõ, mụt ruồi giả của họ bị rớt, hoặc áo vua rách mình cũng thấy, nhưng đây là chiếu bóng, cái phim từ đầu tới cuối chỉ ca hát với đánh nhau.
Cứ mỗi lần nhân vật ra đòn là má tôi né, thấy máu má tôi che mắt kêu trời, tới cảnh mấy con trăn rắn lớn bò tới thì khán giả đều sụt lùi ngã rạp sắp lớp lên nhau la ré. Má tôi sợ tới quên trời đất, dúi mặt vô lưng người thanh niên lạ hoắc bên cạnh, tức dượng Bảy. Khi phim gần hết, nam nữ chính múa hát ứ ư thì dượng Bảy đã chính thức chạm vào ngón tay út của má.
Hết phim má tôi để lại một cái lông ngỗng: “Em là cháu ông xã Nghiệp ”, rồi chìm mất vào dòng người. Năm bữa sau dượng Bảy (lúc đó sắp là dượng Bảy) nhờ một người bạn của ông ngoại tới nhà. Bữa đó má tôi chở mía đi lò đường để ép, dì Bảy ở nhà nấu cơm. Bạn già của ông ngoại khều dượng Bảy hỏi: “ Mầy thương đứa đó hả?” .
Dượng ngó cái người thấp thoáng trong bếp, thấy cái eo thon, đuôi tóc dài, gương mặt nhỏ nhắn xinh xẻo, môi lúc nào cũng nhoẻn cười, dượng tưởng người quen liền gật đầu. Tới đám ăn trầu uống rượu mới hay dì Bảy có người chị sinh đôi, tức là má tôi. Hai người giống nhau đến mức khó mà phân biệt được, nên đã nhiều người há hốc: “Ủa, mới thấy con Bảy xách giỏ đi chợ cái độp giờ sao nó làm cỏ ở nhà rồi ?”. Dượng Bảy cũng cầm khay rượu há hốc, hết nhìn cô chị rồi tới cô em. Bẽ bàng. Lỡ làng.

2. – Cô không phải người tôi thương. Dượng Bảy phũ phàng nói thẳng trong một tối say mèm, say đến nỗi thay vì chỉ thẳng dì Bảy thì dượng dứ dứ vô cái gối. Dì Bảy mắc cười quá, khẽ khều sườn chồng, nhỏ nhẻ: “Em bên này nè anh”. “Tôi nhớ em từ bữa đi coi chiếu bóng tới giờ…”, dượng nói sau khi day lại ôm dì, sau khi cầm ngón út nhỏ nhắn của dì nắn mãi. Dì kệ, để tay mình ở đó, mặt héo lòng hon, phải như bình thường dì đã thanh minh giòn giã: “Đây Bảy à nghen, con Bảy, không phải Sáu …”. Nhưng dì biết nói gì cũng muộn, người nhầm lẫn là chồng dì, tối đó đúng tối tân hôn.
Bữa sau ra vườn đắp mấy họng đìa, hồn vía để đâu mà dượng xắn lưỡi vá vô chân, máu chảy đầm đìa. Dì Bảy bứt lá chuối non nhai nghiến ngấu đắp lên vết thương của dượng, máu trôi bã chuối này dì đắp lên bã chuối khác, miệng không hay chát. Dượng lắc đầu nói: “Cô không phải người tôi thương, người ta kia thấy máu trên phim còn không dám nhìn”… Hôm gặt, dì đẩy xuồng lúa bó trên mương ruộng cạn, mồ hôi này chưa khô mồ hôi kia lại tươm bê bết, lúc ăn cơm dượng ngồi gần nhăn mặt, cô không phải người tôi thương, đàn bà gì đâu mà chua lè, người ta kia thơm phức như múi mít…
Năm sau vợ chồng cãi nhau, bữa đó chồng có rượu nói ngang, tức quá vợ đá vô ống quyển của dượng rồi té chạy. Chồng rượt sát đằng sau. Lọt qua cây quao che khuất tầm nhìn, vợ liền xõa tóc đủng đỉnh đi ngược lại, hỏi lớn: “Dượng Bảy, cầm chổi chà chạy đâu gấp vậy? ”.
Chồng tưởng chị vợ tới chơi, khựng lại sượng trân: “ À, tôi… tôi đuổi mấy con gà…” rồi mời vợ vô nhà, rót nước cho vợ uống, hỏi vợ đói bụng không để chồng nấu cơm. Vợ nằm chờ cơm đòng đưa trên võng, ngó dượng chổng mông thổi lửa, mắc cười nhưng buồn quá, không cười được. Tối đó chồng chắc lưỡi hít hà xoa dầu gió vô chỗ chân bầm tím, chồng nói: “Cô không phải người tôi thương, người ta kia thấy đánh nhau trong phim còn sợ ”…
Năm sau dì sinh con gái đầu lòng, tóc rụng xơ xác, dượng Bảy ngó lom lom vào đỉnh đầu trống trải nói “cô không phải người tôi thương, người ta kia tóc nắm một vốc, mướt rượt”…
“Cô không phải là người tôi thương ”, sau này dượng còn nhắc đi nhắc lại câu này, mỗi khi say. Mà nghề thợ mộc cất nhà của dượng thiếu gì dịp say. Dỡ gỗ, nhậu. Lên đòn dông, nhậu. Lợp nhà, nhậu. Nhưng say nhất là về đám giỗ bên vợ, phải ngượng ngập gặp chị vợ lúc này cũng đã có chồng, phải nhớ lại mùi tóc, làn da, ngón tay nhỏ xíu nóng rẫy năm xưa.
Nhưng đáp lại cái câu tạt mặt phũ phàng vô duyên vô dùng là một cái nhoẻn cười, cũng đôi khi dì Bảy hỏi lại: “Chắc không à?”, mà dượng có lần dõng dạc nói chắc, dì vặn ngay: “ Vậy sao hồi hôm ôm tui ?”. Dượng Bảy không biết trả lời sao, đành ngoẹo đầu ngáy o o.
Có lần dượng đi đám giỗ ba bữa chưa về, dì lấy tờ giấy vẽ bản đồ nhà mình, vẽ sông Cái Tàu cong cong ẹo ẹo qua rạch Giồng Ông, vẽ chòm cây trâm bầu dưới bến, vẽ cái nhà có bàn ông Thiên đằng trước, ghi chú rõ ràng “Nhà Hai Hiệp”. Trâm bầu thì dì viết chữ “trâm bầu”, không thôi người ta nói đó là so đũa sao. Xong dì sai con đem tờ giấy cho dượng. Đi te te về, dượng nạt: “Ý cô nói tui đi nhậu không biết đường về nhà hả? Cô sâu cay hết biết. Thiệt là… cô không phải người tôi thương, người ta kia mủ mỉ thật thà”…
Tinh lo - Nguyen Ngoc Tu

3. Ba mươi năm sau, dượng Bảy đột quỵ. Chân yếu, miệng méo, xãi lai nằm một chỗ, mỗi khi dì dìu đỡ vào nhà tắm, giặt khăn với nước ấm lau khắp người, thay quần áo cho, dượng mắc cỡ quá nói câu gì đó, dì Bảy phiên dịch là: “Cô đâu phải người tôi thương. Người ta kia kín đáo, ý tứ tới cái tên còn không dám nói thẳng ra…”. Dượng nghe chảy nước mắt. Dì hết hồn, hớt hải nhắn xuống xóm Rẫy kêu má tôi qua, để an ủi tinh thần dượng.
Buổi đó nhá nhem, đèn đỏ ối, dượng Bảy nhìn má tôi rồi ngơ ngác ngó quanh tìm dì, rướn cái cổ lên dượng nói từng chữ lục cà lục cục: “Chị không phải người tôi thương …”.

Nguyễn Ngọc Tư

Advertisements
Standard
Literature

Carpe diem

Biết đâu già đi lại là một điều hay. Bởi vì càng nhiều tuổi, người ta lại càng có nhiều ký ức. Và rồi, một lúc nào đó khi chủ nhân chết đi, những ký ức sẽ hòa lẫn vào không khí, tan vào mưa, thấm vào đất, tiếp tục tồn tại. Chúng sẽ trôi tới nhiều nơi khác nhau, và không chừng cũng sẽ thử len lỏi vào tim những người khác nữa. Thỉnh thoảng, có những nơi ta mới đến lần đầu nhưng chẳng hiểu sao lại có cảm giác như rất thân quen, không chừng đó là ký ức của một người xưa nào đó đang trêu chọc chúng ta.

Khu vườn mùa hạ

Standard
Memory

Safe and sound

Đang ngồi nghe Safe and Sound (Taylor Swift) thấy trên trang chủ manutd đưa tin Moyes chính thức về MU thay Sir Alex. Mỗi lần nhìn ông này, không hiểu sao mình lại liên tưởng đến Martin O’Neill… Hy vọng số ông ấy đừng quá đen như O’Neill! You’ll be alright?!

Biết đâu già đi lại là một điều hay. Bởi vì càng nhiều tuổi, người ta lại càng có nhiều ký ức. Và rồi, một lúc nào đó khi chủ nhân chết đi, những ký ức sẽ hòa lẫn vào không khí, tan vào mưa, thấm vào đất, tiếp tục tồn tại. Chúng sẽ trôi tới nhiều nơi khác nhau, và không chừng cũng sẽ thử len lỏi vào tim những người khác nữa. Thỉnh thoảng, có những nơi ta mới đến lần đầu nhưng chẳng hiểu sao lại có cảm giác như rất thân quen, không chừng đó là ký ức của một người xưa nào đó đang trêu chọc chúng ta.

Lâu rồi mới đọc lại Khu vườn mùa hạ, lại đúng vào mùa hè. Chữ Nhân học mãi đến giờ chưa xong!

Standard
Memory

Sự im lặng đôi khi rất đáng sợ

TT – Nếu ai đã từng xem qua bộ phim Sự im lặng của bầy cừu (phỏng theo tiểu thuyết cùng tên của tác giả Thomas Harris) chắc chắn sẽ đồng ý với tôi rằng sự im lặng đôi khi đáng sợ biết dường nào!

Người VN hiền hòa, nhã nhặn… điều đó không ai phủ nhận. Tuy nhiên, hình như rất nhiều người đã hiểu nhầm sự im lặng đồng nghĩa với những tính cách trên để rồi những câu chuyện “cười ra nước mắt” đã xảy ra.

Tôi làm quản lý tại một nhà hàng ở TP.HCM. Qua những lần phỏng vấn tuyển dụng nhân viên, tôi thấy các bạn trẻ VN thường có một điểm chung là luôn gật đầu đồng ý với những điều tôi nói và rất ít khi hỏi kỹ lại. Khi đề cập vấn đề lương bổng, họ cũng tránh không tranh luận nhiều mà thường nhường quyền quyết định lại cho tôi!

Tôi biết chuyện tiền nong là một việc khá nhạy cảm trong văn hóa VN nên thường hỏi rất tế nhị để có thể nghe được mức lương mà các ứng viên thật sự mong muốn nhằm tiện bề thỏa thuận, nhưng hầu như 90% trường hợp có câu trả lời là “sao cũng được” hoặc… im phăng phắc!

Hậu quả của việc im lặng nói trên là tôi từng “chết đứng” khi buổi đầu tiên tiếp nhận nhân viên đào tạo: danh sách có năm nhân viên được chọn nhưng chỉ một người tới! Lần đầu tiên bị rơi vào tình huống cực kỳ bất ngờ này tôi đã toát mồ hôi vì không biết đào đâu ra đủ người để phục vụ số lượng khách đông nghẹt!

Sau này tôi được biết những người bỏ việc chủ yếu do chê mức lương thấp, trong khi trước đó họ chính là người tự từ chối quyền đàm phán mức lương của mình. Và vấn đề đáng nói hơn nữa là khi bỏ việc họ cũng không hề điện thoại, nhắn tin trước cho chúng tôi.

Sự im lặng càng kinh khủng hơn khi xuất hiện trong các lớp học! Tôi đang dạy ngoại ngữ cho một vài trung tâm và thấy học viên ở các trung tâm này có một điểm chung là im lặng! Sau khi giảng bài, tôi thường hỏi có ai còn thắc mắc hoặc có vấn đề gì cần trao đổi và tôi luôn nhấn mạnh việc không hiểu bài là rất đỗi bình thường, không có gì phải ngại. Nhưng tất cả những gì tôi nhận lại chỉ là những nụ cười trừ và những cái lắc đầu nguầy nguậy.

Thú thật nhiều khi tôi và đồng nghiệp đi dạy mà cảm thấy thời gian trôi qua thật nặng nề khi cứ mãi một mình độc thoại. Nếu như giáo viên bên nước ngoài luôn thoải mái vì họ biết sức học của lớp tới đâu (do học sinh không bao giờ ngừng đặt câu hỏi, tranh luận sau mỗi bài giảng)… thì ở VN chúng tôi dạy mà cứ rơi vào trạng thái vô chừng vì không biết người học hiểu tới đâu, hiểu bao nhiêu!

Thậm chí có đồng nghiệp còn đùa rằng muốn thành công trong nghề dạy học tại VN giáo viên cần thiết phải có bằng thạc sĩ tâm lý cao cấp! Và tôi nghĩ các nhà quản lý cũng không ngoại lệ.

Một câu nói trong những lúc cần thiết nào phải là điều quá xa xỉ? Và nếu coi sự im lặng như vậy là thể hiện sự nhún nhường, lịch sự… thì có lẽ người Pháp chúng tôi (vốn nổi tiếng rất kỹ tính trong giao tiếp) cũng phải bó tay chịu thua!

CHRISTOPHE BOURGEONNIER
(người Pháp, quản lý nhà hàng Paris Saigon, TP.HCM)
Nguồn Tuoi Tre

Năm 2009, mình đọc bài viết này trên báo Tuổi Trẻ. Tình cờ nó lại đúng cho trường hợp cười ra nước mắt mà mình gặp phải lúc đó, cũng bắt nguồn từ sự im lặng. Rồi mình đã post bài viết này trong mục note của fb với mục đích nhắc nhở bản thân phải luôn cố gắng rõ ràng đối với mọi việc trong cuộc sống! Cũng thật không may là kết quả của cái note không như ý muốn, và sự im lặng thì kéo dài đến tận bây giờ! Nhưng phải nói bài viết của tác giả rất hay, đáng cho chúng ta suy nghĩ và thay đổi.

Standard
Memory

Time goes by so fast

Hôm nay là ngày cuối cùng làm việc trong team AIA. 3 tháng làm việc với Cobol trôi qua nhanh thật! Mọi thứ ở đây, con người, công việc, phải nói càng ngày càng có sức hút với mình. Nhưng phải dừng ở đây thôi! Khi đọc truyện ngắn Chơi cờ vây của Nhã Đoan, mình nhớ đã từng note “đôi lúc trong cuộc sống, bạn phải đứng giữa hai lựa chọn, thay đổi hoặc không thay đổi, và với bất kỳ quyết định nào, bạn cũng sẽ phải “hy sinh” thứ gì đó quý giá”…

Standard
Memory

Kết thúc năm 2012

Vậy là năm 2012, một năm đầy thách thức đã trôi qua. Kỳ nghỉ giáng sinh & năm mới năm nay khá dài, nhưng hơn một nửa thời gian là bận rộn với bài thi TOEIC. So với 2011, 2012 là năm có nhiều biến động. Tình hình công việc theo đúng nghĩa hình sin, 6 tháng đầu của năm là khoảng thời gian đạt được hầu hết các kế hoạch đã dự định từ đầu năm trong công việc, nhưng 6 tháng cuối năm, project tham gia đã chạm đáy.

Bắt đầu bằng những dự định, mục tiêu chưa thực hiện được hoặc còn dang dở trong năm 2012 qua.
1. Luận văn thạc sĩ. Có thể thấy vấn đề lớn nhất nằm ở chỗ không có động lực để thực hiện. Và 2013 đã là thời hạn cuối cùng của luận văn.
2. Chưa hoàn thành được kế hoạch lấy một số chứng chỉ về tech đặt ra từ đầu năm. Những thay đổi trong project làm mình phải hoãn lại kế hoạch này.
3. Chưa tập trung nhiều thời gian rèn luyện kỹ năng speaking.
4. Chuyến đi Bhutan vẫn chưa thể khởi hành trong năm nay.
5. Project “Chạy bộ 3 ngày / tuần” không còn được thực hiện đúng tiến độ.

Những gì đã đạt được trong 2012
1. Chứng chỉ INS 21
2. Mục tiêu quan trọng nhất cần đạt được trong công việc trong năm qua cũng đã thực hiện được.
3. Tài chính ổn định, đảm bảo không nợ nần!
4. Thực hiện ý định sưu tập đầy đủ tất cả các tác phẩm của Nhất Linh. Vẫn còn thiếu một số tác phẩm: Giòng sông Thanh Thủy (1960-1961), Nho phong (1924), Hai buổi chiều vàng  (1934-1937), Thế rồi một buổi chiều (1934-1937), Thương chồng  (1961), Tối tăm (1936)
5. Vẫn tiếp tục kế hoạch 2 tuần phải xử  xong 1 quyển sách.
6. Giữ thói quen cập nhật blog

Một năm 2012,
– MU mất chức vô địch Premier League vào tay MC ở vòng đấu cuối cùng
– Robin chuyển đến MU & mang đến những bàn thắng
– Bức tượng Sir Alex được dựng vì những cống hiến vĩ đại của ông
– Rogers đã chiến đấu để giành lại vị trí số 1 (dù sau đó Djokovic đã lấy lại)
– Sự kiện ngày tận thế hụt 21/12/2012
– Nhà báo (nên) nói láo ăn tiền! Nếu nói thật (không biết vụ ăn tiền thì sao), hãy nhìn Hoàng Khương của báo Tuổi Trẻ!!!
– Tình hình an ninh XH hết sức phức tạp

2013

Bước sang năm 2013 với những dự định, hoài bão, trong bất kỳ hoàn cảnh nào, hy vọng sẽ trải nghiệm trọn vẹn!

Tiếc làm chi đóa hoa vàng quá độ
Gió xuân nồng cũng chẳng ấm lòng đâu
Nếu tình xưa còn lưu luyến đời nhau
Thì xin hãy mang hoa về đất mẹ

Khúc tình ca hát xin người khe khẽ
Kẻo giật mình giấc ngủ sắp nồng hơi
Một mai kia dẫu xa cách phương trời
Tôi sẽ chẳng tiếc đời khi cúi xuống

Tôi sẽ chẳng buồn vì người ngủ muộn
Để mình tôi cô lẻ chốn ngàn khơi
Vì thân tàn nhưng trải khắp muôn nơi
Niềm yêu dấu trao người từng vung vãi

Người hãy sống trong đời để thấy
Niềm vui khi mất mát cận kề
Sẽ hiểu ra cuộc sống bộn bề
Được và mất là những điều quy luật

Ai cũng có đỉnh niềm vui cao ngất
Đọa đày thân khô héo lúc tan tành
Ai cũng có những quảng đời tươi xanh
Rồi tàn úa khi năm dài đeo đuổi

Ai cũng phải qua đoạn đường rong rủi
Mang thành công hay thất bại thường tình
Ai cũng có khi nhục khi vinh
Được và mất – hiểu khi hoàn toàn mất

Ai cũng có những người thương yêu nhất
Và hành trang là mái ấm gia đình
Mấy ai được trọn vẹn nghĩa tình
Nếu mãi chạy theo đường danh lợi

Những khát khao như con ngựa đói
Sẽ cuồng chân bên đồng cỏ xanh rì
Rồi lạnh lùng quay mặt bước đi
Một ngày, đồng không nuôi nổi cỏ

Mấy ai không đam mê chứng tỏ
Bởi tài tình riêng hay thủ thuật cao tay
Rồi một ngày nằm xuống bên tôi đây
Anh sẽ hiểu rõ điều được mất

Anh hãy sống để được thương yêu nhất
Bởi tình yêu dù anh không chọn lựa bao giờ
Hãy quen với những bất ngờ
Vì ngày mai chẳng ai nào biết trước

Hãy để tôi bình yên đừng ước
Bởi tôi đi mà thanh thản vô ngần
Nếu yêu tôi hãy hiểu cho rằng
Sẽ hạnh phúc khi chấp nhận điều được mất

Và cố gắng bằng ý chí cao nhất
Những gì anh kì vọng ở trên đời
Dẫu biết rằng chưa hẳn được nụ cười
Nhưng thanh thản bởi lòng mình chân thật

Anh biết không tôi đang được và mất
Khi giờ đây tôi…mãi mãi không về!

(Được và mất, Sưu tầm)

Standard
Memory

20/11/2012

– Sau khi chúc 20/11 thầy về, giờ ngồi kiểm tra lại cái đề cương. Bắt đầu lại một cách nghiêm túc xem sao!!!

– Vừa nhận được mail thông báo thằng bạn đã pass interview, chuẩn bị hành trang sang US đánh thuê 2 năm! Lại nhớ đến điển tích tái ông thất mã. Mừng cho nó, cuộc đời đôi khi thật công bằng và rất trêu người. Haha!

Bạn hỏi rằng làm sao để biết mình đã trưởng thành hay chưa ư? Tôi sẽ nói bạn nghe điều tôi nghĩ: bạn trưởng thành khi bạn đủ mạnh mẽ để trở thành một điểm tựa, dù là điểm tựa của bất cứ ai, kể cả chính bản thân mình.

Khi ấy, một người đàn ông sẽ ra đời.

  Phạm Lữ Ân

Standard