Memory

Rất nhiều thời gian & tình cảm của bạn ấy đã đổ vào đây… và không thể thiếu món quà mà bạn ấy đã tự tay làm cả đêm qua. (Just having you is enough…)

789C3F6C-964E-4A5B-871A-A3E5A2D5E14F

Standard
Memory

Nghỉ gần nguyên tuần ở nhà, định lên cấp xe vì cứ mỗi sáng dắt chiếc Nouvo tàn đi làm là lại nghe phụ huynh trong nhà phàn nàn kêu đổi xe, thậm chí tài trợ luôn chi phí! Thật ra cũng muốn đổi từ lâu nhưng cái bọn đại lý từ Yamaha đến Honda đều làm giá nên lại không ưa, ráng đi cái xe tàn chứ dek để tụi nó móc túi. Hôm nay quyết định đổi xe nên bắt đầu với Exciter 150 trắng, chiếc xe yêu thích. Gọi cho khoảng 5 đại lý Yamaha, mỗi thằng đưa ra 1 giá, chênh với giá gốc ít nhất 3 triệu! Chuyển qua Winner 150, gọi tiếp 2 đại lý Honda, kịch bản lập lại, mỗi thằng hét 1 kiểu, chênh tối thiểu 3 triệu! Thôi gác lại chuyện đổi xe!

WP_20160714_001-2

Tranh thủ mấy ngày nghỉ làm 1 cái vườn nhỏ nhỏ trên ban công, nhưng vẫn chưa tìm được loại cây dây leo như ý…

Standard
Memory

Mấy tuần rồi gặp một số rắc rối nhỏ trong công việc & điểm yếu thiếu kiềm chế lộ ra ngay. Hồi ở csc gặp hiệu ứng hồ điệp, giờ qua đây lại gặp, chỉ khác cái là giờ phải trực tiếp giải quyết hậu quả của nó. Rồi sau một buổi nói chuyện về scrum, chú ý nhiều đến 2 khái niệm collectivism (chủ nghĩa trọng tập thể) & individualism (chủ nghĩa cá nhân), thắc mắc có phải collectivism đã ăn sâu vào người VN khiến cho chúng ta thường rất nhạy cảm với những tình huống như vầy?! – Cũng rút ra được 2 bài học: không nên làm gì khi đang giận dữ, & có rất rất nhiều thứ cần phải học.

Tuần rồi đọc quyển tiểu thuyết Nhà giả kim, quyển sách được quảng cáo là bán chạy chỉ sau Kinh thánh. Sau khi đọc hết quyển sách, và xem rất nhiều nhận xét về quyển sách, quyết định khi rảnh phải đọc lại quyển sách lần nữa, vì thật sự chưa hiểu được hết những gì nó muốn nói, hoặc vì quyển sách muốn nói quá nhiều thứ mà mình thì 1 lúc chỉ có thể hiểu 1 thôi. Nếu hỏi có gì đó trong quyển sách để lại ấn tượng cho mình thì chắc là người bán đá quý & giấc mơ thánh địa Mecca của gã, bởi vì có gì đó rất vô lý…

Standard
Memory

Tháng 7 bắt đầu bằng sự ra đi đột ngột của 1 người thân trong gia đình. Mình vẫn nhớ lá thư xin việc đầu tiên bằng tiếng Anh đã nhờ chị viết dùm!

Quay đi quẩn lại đã 30. Bạn mình nói đây là cái tuổi lấp lửng giữa trẻ và già. Mình không để ý nhiều lắm đến cái mốc để gọi là hết trẻ, bắt đầu già. Nhưng thỉnh thoảng có thời gian ngồi nhìn xem chung quanh, có những đứa lần gần nhất gặp vẫn còn bé tí, mà giờ đã chuẩn bị vào đại học, có những người nhắc đến mới biết họ đã mất vài năm rồi. Cũng giật mình! Gọi là sống nhanh thì cũng không hẳn. Nhưng nếu nhìn những con người gắn với cuộc đời mình trong một thời gian dài, mới thấy họ đã già hơn trước rất nhiều, vậy ra mình cũng đã già!

Vác balô ra NT định dành thời gian suy nghĩ cho chặng đường tiếp theo, nhưng lại về tay không. Có chăng là đen thêm 1 tí vì nắng biển!

Ta hay chê rằng cuộc đời méo mó
Sao ta không tròn ngay tự trong tâm
Đất ấp ôm cho mọi hạt nảy mầm
Những chồi non tự vươn lên tìm ánh sáng
Nếu tất cả đường đời đều trơn láng
Thì chắc gì ta đã nhận ra ta

(Tự sự – Lưu Quang Vũ)

Standard
Memory

14/07/2013

Ngó đi ngó lại thấy ta lại đã đi qua một cái mốc nữa. Vẫn nhớ 2 câu thơ lượm được trong một quán cafe cách đây cũng đã 5 năm, “Thời gian ai bán mà mua. Ai mua mà bán cợt đùa vậy thôi!”.

Standard
Memory

14/07/2012

Năm nay thêm “ốc” vào danh sách các món có thể tiêu hóa được. Lúc trước nghe đến những món liên quan đến ốc thôi là cũng đủ muốn nôn ra!  Vậy là đã tiến bộ hơn. Ăn ốc ngoài no bụng, lâu lâu còn có thể kiếm được vài cái vỏ ốc đẹp trang trí cho hồ cá! SN năm nay mình đã ráng ăn đủ các loại ốc (ăn từ Nha Trang đến SG).

Vậy là đã già thêm 1 tuổi! Có một câu nói mình rất thích”Time changes everything – That’s what people say. It’s not true. Doing things changes things. Not doing things leaves them exactly as they were.

Standard