Memory

19905120_1870000246653427_5937278527697125693_n

Thành phố này buồn quá phải không em?
Thiếu bóng cây xanh mà thãi thừa bụi bẩn
Con người cũng nhiệt tình, chỉ thiếu đi chân thật
Sống ở nơi này chật vật quá, phải không em?

Hay em về cùng anh, về với đồng xanh
Mùa này lúa trổ bông, lúa xanh màu đẹp lắm
Hương lúa ngạt ngào khiến người say đắm
Chẳng giống nơi này…

Hay em về cùng anh, rời bỏ thị thành
Ngày xanh có bao nhiêu, tội tình gì mà phải khổ
Đừng cố gồng mình khi gió mùa đã trở
Về đó có tình người, ở lại có gì không?

Ở lại nơi này, liệu qua nổi mùa đông?
Gió lạnh lùng, lòng người cũng lạnh
Trái đất tròn, lòng người góc cạnh
Có ai mở lòng bao bọc trái tim ta?

Thành phố buồn, hay mình đi thật xa
Trở về với đồng quê sống đời nhàn nhã
Sớm nắng chiều mưa nhưng không còn tất tả
Chẳng phải bon chen giữa những xô bồ

Mình cùng về, rời thành phố nhé em
Xa chốn phồn hoa, quên miền đô hội!
Bỏ mặc lại lẽ đời chật chội
Sống cho mình, sống ra sống, nghe em!

Nguồn: Thơ & hình trên internet

Standard
Memory

Người ngồi chờ sương mù

Những con phố xôn xao gió, bỡ ngỡ màu áo len thấp thoáng trong dòng người xuôi ngược. Vượt qua nàng là một đôi bạn trẻ, sóng đôi trên hai chiếc xe đạp, áo xanh đồng phục sinh viên. Những tiếng cười trong trẻo rớt lại tạo nên dư âm ngân nga quyến rũ gợi nhớ về một thời đi học xa xăm. Những người trẻ, nàng tự nhủ, có chồng đã bảy năm như nàng thì có còn được gọi là những người trẻ hay không?

Đột nhiên nàng nhớ đến gã, người bạn thời sinh viên của mình. Cùng trong một thành phố nhưng từ ngày nàng bất ngờ “theo chồng bỏ cuộc chơi”, có khi vài năm họ mới gặp nhau một lần. Đó là những cuộc hội ngộ của đám bạn bè cũ lúc nào cũng tràn ngập tiếng nói cười và những lời trêu chọc.

Làm sao mình lại nhớ đến gã được nhỉ? Nàng bị thu hút bởi tính cách điềm tĩnh của gã. Cái nhìn có lửa của gã như thấu hết mọi nỗi bối rối và những xao động nhỏ nhất trong sâu thẳm tâm hồn bao giờ cũng khiến nàng chới với.

Trước cổng cơ quan, Liễu vẫy tay gọi nàng, giọng liến thoắng: “Giám đốc bận đột xuất, một đối tác mới của nước ngoài. Cuộc họp dời sang tuần sau”. Nàng thấy nhẹ bỗng. Liễu đề nghị: “Cà phê nghe?”, nàng gật đầu: “Ừ, đến Melody”. Liễu nói: “Chị đạp xe đi trước, em vào lấy tập tài liệu”.

Melody là quán cà phê tĩnh lặng với những dãy bàn kê sát bờ sông và tiếng nhạc thì êm dịu như tỏa ra mênh mang từ những tán cây. Nàng bước vào, xăm xăm đi đến chiếc bàn quen thuộc, tim chợt thót lại, má nóng ran. Gã đang ngồi đó, mơ màng nhìn sang phía bên kia sông.

Gã quay lại, điềm nhiên như mọi sự đã được sắp đặt và chuẩn bị sẵn, gã kéo ghế cho nàng, giọng nói như giấu một tiếng cười: “Trái đất thì nhỏ mà thành phố lại quá rộng. Bao lâu rồi chúng ta chưa gặp nhau?”.

Nàng hỏi:

Anh đi uống cà phê một mình?

Nàng chợt thấy luống cuống, má nóng ran vì câu hỏi ngớ ngẩn của mình. Gã cười nhẹ:

Lúc nãy thì một mình.

Anh có chờ ai?

Chờ ai… em xem kìa…

Gã chỉ tay sang phía những triền núi bên kia sông, những dãy núi đá trập trùng, cây cối thưa thớt, sương chiều từ đỉnh núi tràn xuống mờ mịt. Nàng buột miệng:

Sương mù…

Ừ, anh đang ngồi chờ sương mù.

Nàng bật cười nhưng trông gã rất nghiêm túc. Gã đốt thuốc, giọng trầm xuống:

Mỗi năm có một vài ngày sương mù tràn xuống từ núi. Sương bay mờ mịt trên sông rồi tràn vào thành phố. Vào những ngày đó, có những khoảnh khắc thành phố chợt lung linh hư ảo.

Sương mù dày đặc, không còn nhìn thấy những đỉnh núi được nữa, sương cuồn cuộn đổ xuống các thung lũng và tràn xuống bờ sông. Phía đầu nguồn con sông, thấp thoáng sau những ngọn dừa nước xanh um là vầng mặt trời đỏ ửng như một quả cây chín lựng bồng bềnh trôi. Mấy gộp đá bên kia sông chìm dần trong màu lam nhẹ. Những con thuyền đánh cá như treo lơ lửng trong màn sương, chỉ vang lại những tiếng gõ vào mạn thuyền. Tiếng một bài hát đầy mộng mị: “Bên chân núi, trong căn nhà gỗ, bếp lửa được đốt lên. Lửa rừng rực cháy, tiếng nhạc chung chiêng, vì lửa hay vì rượu. Bên ngoài là sương gió, là thời gian vun vút trôi…”.

Chuông điện thoại vang lên, giọng Liễu hốt hoảng: “Có tập tài liệu em tìm mãi không thấy, chị về gấp cứu em, giám đốc đang nổi giận”. Gã đốt thuốc, mắt đăm đăm nhìn nàng, ánh nhìn như có lửa đốt:

Bây giờ anh lại uống cà phê một mình.

Hơn 5 năm mới đọc lại truyện ngắn này.

Standard
Memory

Lâu rồi (mà cũng không phải lâu gì) chạy xe hóng gió đêm khuya. Những lúc như vầy, mưa tạt vào mặt rát & lạnh buốt mới cảm nhận được những gì đời cho mình, thấm! Bài học nào cũng có giá trị của nó, chỉ sợ va vấp nhiều quá lại đâm ra chai sạn… everything happens for a reason. People change so that you can learn to let go, things go wrong so that you appreciate them when they’re right, you believe lies so you eventually learn to trust no one but yourself, and sometimes good things fall apart so better things can fall together (Marilyn Monroe).

Dạo này nhận được những tin nhắn kiểu dấu tên, nhưng qua rồi cái thời ham vui. Đã dám chơi thì dám chịu, tội gì phải khổ vậy!

Vừa về đến nhà nghe đoạn ‘Này em hỡi, con đường em đi đó, con đường em theo đó, đúng hay sao em…’ – Bài không tên cuối cùng

Standard